Gigabook

-Sách mới về: Thiên kim đại chiến,Như hoa như sương lại như gió combo 2 cuốn tập 1,2,Quế CungXin em đứng đắn chút combo 2 cuốn tập 1, 2...

Bị hoán đổi

Tác giả: Amanda Hocking - Nhà xuất bản: Nxb Trẻ

Tình trạng:
 Sắp xuất bản
550 g
Trọng lượng:
380
Số trang:
Giá bìa:
105.000 ₫
09-2012
Ngày xuất bản:

Số lượng:

 Gigabook nhận giao hàng và thu tiền tại nhà trên toàn quốc

Nếu bạn thích cuốn sách này, hãy nhấn "like" và cho điểm 1+ cho cuốn sách

Giới thiệu

 

BỊ HOÁN ĐỔI là câu chuyện huyền hoặc và lãng mạn về xứ Trylle – một vương quốc giả tưởng mà tác giả Amanda Hocking đã dựng lên dựa trên truyền thuyết về những yêu lùn da xanh chuyên sống trong rừng thẳm.

Bị hoán đổi được viết với bút pháp hiện đại, tiết tấu nhanh, giàu kịch tính, lãng mạn, thêm một chút huyền bí, nhân vật mang dáng dấp những cô cậu tuổi mới lớn rất đáng yêu.

Amanda Hocking là một tác giả trẻ ở Mỹ. Bộ ba tác phẩm của cô về xứ Trylle đã tạo nên cơn sốt trong bạn đọc ở nhiều nước. Cô đã được giới phê bình văn học Mỹ đánh giá là một tài năng độc đáo trong thể loại văn học kỳ ảo, người đã tạo nên một luồng gió mới trong dòng sách vốn đã nhiều người thử qua nhưng hiếm có ai thành công.

 

Trích đoạn:

Finn bất chợt xuất hiện và gấp gáp đi về hướng cầu thang khiến tôi vội vàng ngồi dậy. Có lẽ anh nói chuyện với Elora chỉ khoảng mười lăm phút, nhưng sao tôi cứ tưởng chừng như đã rất lâu. Rhys đang ngồi kế bên tôi, nhưng cậu ấy phản ứng chậm chạp hơn tôi nhiều. Finn khinh khỉnh liếc tôi và Rhys rồi quay mặt bước thẳng lên cầu thang, không buồn nói nửa lời.
“Finn!” tôi lật đật chạy theo anh, Rhys thì đã tinh ý lẻn ngay vào bếp. “Chờ đã! Finn! Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Nói chuyện thôi,” Finn đáp cộc lốc. Tôi bước hụt hơi chỉ mong đuổi kịp anh, nhưng anh không hề giảm tốc độ, vậy nên tôi túm lấy tay anh, buộc anh phải dừng lại ở lưng chừng cầu thang. Anh đảo mắt ra sau, như thể đang tìm Rhys; rõ ràng Finn đang cố tình né tránh ánh mắt tôi. “Tôi đã nói rằng em nên trách xa gã mänsklig đó rồi mà.”
“Rhys chỉ ngồi với em trong lúc em đợi anh thôi,” tôi giải thích. “Hãy quên chuyện đó đi.”
“Sẽ rất nguy hiểm cho em khi cứ lảng vảng quanh hắn ta đấy.” Finn vẫn ngoan cố nhìn thẳng về phía trước, anh chỉ liếc tôi qua đuôi mắt của mình. “Và cũng sẽ rất nguy hiểm cho em khi cứ lảng vảng quanh tôi.” Tôi không thích cách anh nhìn tôi bây giờ một chút nào cả. Tôi nhớ đôi mắt sẫm màu của anh da diết.
“Anh nói vậy là sao?” tôi gặng hỏi.
“Buông tay tôi ra,” Finn lạnh lùng lên tiếng,
“Chỉ cần nói với em chuyện gì đã xảy ra, em sẽ để anh được yên.” Tôi bấu chặt tay Finn hơn nữa.
“Tôi vừa được giải phóng khỏi công việc,” Finn thận trọng trả lời. “Elora sẽ không thể nào dọa dẫm tôi được nữa, tôi đã không còn là thuộc hạ của bà. Tôi sẽ thu dọn đồ đạc và rời khỏi nơi này ngay lập tức.”
Phổi tôi như không còn khí để thở nữa. Một cảm giác khó chịu kinh khủng. Finn sắp bỏ đi và đó là lỗi của tôi. Anh ấy đã bảo vệ tôi, trong khi đáng ra tôi phải biết tự lo cho mình. Hoặc đáng ra mới nãy tôi nên im mồm lại.
“Cái gì?” tôi há hốc mồm. “Không thể được. Anh không thể… Anh đã ở đây lâu rồi mà, Elora tin tưởng anh. Bà ấy không thể…Là lỗi của em! Em đã ngang bướng không chịu nghe lời!”
“Không, không phải lỗi của em.” Finn khẳng định chắc nịch. “Em không làm gì sai cả.”
“Anh không thể nào ra đi được! Buổi dạ vũ ngày mai là diễn ra rồi, và em chẳng biết làm gì cả!” Tôi tuyệt vọng van nài. “Em không phải là Công chúa, Finn à. Anh phải ở lại để giúp em.”
“Tôi có ở lại đến sau đêm lễ hội đi nữa cũng chẳng giúp gì được cho em.” Finn lắc đầu. “Từ giờ trở đi, sẽ có chuyên gia đến để chỉ dẫn em mọi thứ. Dù Elora có chê bai gì đi nữa thì em cũng đã sẵn sàng cho buổi tiệc rồi đấy. Ngày mai, chắc chắn em sẽ thể hiện tốt.”
“Nhưng anh sẽ không có mặt ở đây?”
Anh lặng lẽ quay đầu sang hướng khác rồi khẽ nói, “em sẽ không cần tôi nữa đâu.”
“Là lỗi của em! Em sẽ nói chuyện với Elora! Anh không thể nào rời khỏi đây. Bà ấy phải biết là vậy.”
“Wendy, không, em không thể…” Finn ú ớ, nhưng tôi đã chạy ù xuống cầu thang.
Cảm giác đau đớn tột cùng đang xâm chiếm khắp người tôi. Finn đã khiến tôi từ bỏ người tôi yêu thương nhất để đến nơi này, chỉ vì tôi tin anh. Vậy mà bây giờ, anh đành lòng bỏ mặc tôi lại với Elora và một vương quốc mà tôi không hề muốn gắn bó.
Rhys vẫn còn ở đây, nhưng tôi biết trước sau gì Elora cũng sẽ tống khứ cậu ấy đi. Khi đó tôi sẽ lại càng cô độc hơn bao giờ hết, tôi không tài nào chịu đựng nổi những sự mất mát lớn lao này.
Khi đang hấp tấp chạy đến phòng Elora, tôi chợt nhận ra rằng tôi không thể nào mất Finn, cho dù Elora và mọi người có đối xử với tôi như thế nào đi chăng nữa. Sống một cuộc đời thiếu vắng Finn, đối với tôi là quá sức. Vậy mà chỉ đến khi Elora tống khứ Finn đi, tôi mới hiểu anh quan trọng đối với tôi biết dường nào.
“Mẹ!” tôi xông thẳng vào phòng riêng của bà mà không màng gõ cửa. Tôi biết làm vậy sẽ chọc giận bà, nhưng tôi không quan tâm. Biết đâu nếu tôi ngang ngược quá, bà cũng sẽ tống cổ tôi đi luôn.
Elora đang đứng trước cửa sổ, trầm tư nhìn ra màn đêm phía bên ngoài, bà không hề giật mình trước sự xuất hiện đường đột của tôi. Không thèm nhìn tôi, bà bình thản lên tiếng. “Vào phòng mà không gõ cửa, đó hoàn toàn không phải là cách ứng xử của một vị Công chúa.”
“Mẹ lúc nào cũng giảng giải về việc một Công chúa nên ứng xử như thế nào, vậy thì cách một Nữ hoàng đối nhân xử thế thì sao?” Giọng tôi lạnh như băng. “Chẳng lẽ mẹ yếu đuối đến nỗi không chịu đựng được một sự bất đồng nhỏ nhặt nào sao? Nếu ai đó không chịu khuất phục trước ý kiến của mẹ, mẹ luôn tống cổ họ đi thẳng à?”
ELora thở dài. “Con đang nói về Finn đúng không?”
“Mẹ không có quyền đuổi việc anh ấy! Finn chẳng làm gì sai cả!”
“Không cần biết Finn có làm gì sai hay không, ta có thể ‘đuổi’ bất cứ ai không kể lý do gì. Vì ta là Nữ hoàng.” Bà chậm rãi quay lại nhìn tôi, nét mặt vẫn bình thản như không. “Và không phải vì ta e ngại có người bất đồng với ta.”
“Là vì cái tên ngu ngốc của con ư?” tôi ngờ vực hỏi lại.
“Vẫn còn nhiều thứ con chưa biết. Hãy ngồi xuống đi.” Elora chỉ tay về hướng những chiếc ghế, bà cũng ngồi xuống một chiếc ghế dài. “Không cần phải nổi điên với ta như vậy đâu Công chúa à. Chúng ta cần nói chuyện.”
“Con không muốn đổi tên mình,” tôi vừa nói vừa ngồi xuống chiếc ghế đối diện Elora. “Con không biết vì sao việc đó lại ảnh hưởng đến mẹ như vậy. Bộ một cái tên quan trọng lắm sao.”
“Không phải là chuyện tên tuổi.” Elora xua tay. Mái tóc óng ả của Elora bồng bềnh như một dải lụa, và bà đang nghịch nó trong vô thức. “ Ta biết con nghĩ ta rất độc ác và vô cảm, nhưng sự thực không phải vậy. Ta thực lòng rất lo lắng cho Finn, hơn cách một Nữ hoàng lo lắng cho thuộc hạ của mình, tiếc là con đã không nhận ra điều đó. Ta đau lòng lắm chứ khi nhìn thấy Finn ra đi, nhưng ta làm vậy cũng chỉ vì con thôi.”
“Mẹ không hề!” tôi phẫn nộ. “Mẹ làm vậy chỉ vì đang ghen thôi.”
“Cảm xúc của ta không hề dính líu gì đến quyết định lần này. Ta làm vậy thậm chí cũng không phải vì tình thương dành cho con” Bà cắn môi, rồi nhìn tôi. “Ta chỉ đang làm những điều tốt nhất cho vương quốc.”
“Đuổi anh ấy đi lại là điều tốt ư?”
“Con vẫn không chịu hiểu rằng con là một Công chúa!” Elora lặng yên trong giây lát rồi hít một hơi thật sâu để tăng thêm sự quả quyết. “Dù con có hiểu tầm quan trọng của vấn đề hay không đi chăng nữa, mọi người khác, kể cả Finn, đều hiểu. Đó là lý do cậu ta ra đi. Finn cũng biết làm như vậy là tốt cho con.”
“Con không hiểu. Tại sao Finn biến mất lại có thể đem lại cho con lợi ích gì cơ chứ? Con hoàn toàn dựa dẫm vào anh ấy, và mẹ cũng vậy mà. Bây giờ mẹ nói với con là để anh ấy ra đi, chỉ đơn giản vậy thôi sao?”
“Còn có thứ quyền lực hơn cả tiền bạc đấy, Công chúa có biết không? Dòng máu hoàng tộc của chúng ta tiềm tàng nhiều quyền năng phi thường, hơn hẳn dân Trylle bình thường.” Elora rướn người lại gần tôi. “Không may thay, người Trylle sống ngày càng thờ ơ, vậy nên năng lực của họ yếu đi dần. Nhưng việc giữ gìn tinh khiết dòng máu, để những năng lực siêu nhiên có thể được duy trì, là việc tối cần thiết.”
“Chức vụ và cấp bậc nghe có vẻ chuyên quyền.” Elora tiếp tục. “Nhưng chúng ta đang nắm quyền thì chúng ta có nhiều quyền năng nhất. Trong nhiều thế kỉ qua, năng lực của chúng ta vẫn hơn hẳn các gia đình khác; nhưng nhà Krone đang nhanh chóng chiếm thế thượng phong. Con là cơ hội cuối cùng để giữ lấy ngai vàng và duy trì quyền lực cho hoàng tộc.”
“Vậy thì có liên quan gì đến Finn?” Tôi hỏi tiếp, cảm thấy mệt mỏi trước những câu chuyện chính trị.
“Liên quan mọi thứ,” Elora gượng cười. “Để duy trì dòng máu của chúng ta được thuần khiết và quyền năng nhất, một vài điều luật đã được áp dụng, không chỉ đối với hoàng gia, mà còn đối với tất cả thường dân. Không phải đơn giản chỉ vì đó là nguyên tắc xã hội, mà còn để cho dòng máu của chúng ta không bị yếu đi bởi giống ngoại lai.” Cái cách bà nhắc đến từ “giống ngoại lai” khiến tôi muốn nổi gai ốc.
“Hậu quả sẽ rất khắc nghiệt,” Elora nói tiếp. “Khi một người Trylle dính dáng đến một mänsklig, người đó sẽ bị đuổi khỏi cộng đồng.”
“Giữa con và Rhys chẳng có gì cả,” tôi phản đối, Elora gật gù với vẻ hoài nghi.
“Mặc dù người truy tìm cũng là dân Trylle, nhưng họ không được tham gia các sự kiện chính trị,” Elora tiếp tục, và tôi lờ mờ nhận ra bà đang ám chỉ điều gì. “Người truy tìm phải được kết hợp với người truy tìm. Nếu bất cứ dân Trylle nào có quan hệ với người truy tìm, thì kẻ đó sẽ bị coi thường, nhưng vẫn được phép.”
“Còn đối với hoàng gia thì tuyệt đối không.” Elora trừng mắt nhìn tôi. “Một người truy tìm tuyệt đối không đời nào có được ngôi vị. Một Markisnna hay là Công chúa nếu yêu một người truy tìm sẽ lập tức bị tước ngôi. Nếu nghiêm trọng hơn, ví dụ như vị Công chúa đó làm ô uế dòng máu của mình, thì cả hai đều bị trục xuất ra khỏi vương quốc.”
Tôi nuốt nước bọt. Nếu tôi và Finn có nảy sinh tình cảm, tôi sẽ không còn là một Công chúa nữa, và tôi cũng sẽ không được phép sống ở Förening. Thoạt đầu tôi hơi bất ngờ, nhưng rồi tôi nhận ra mình thậm chí còn không muốn làm một Công chúa hoặc là sống ở nơi này. Vậy thì tôi còn bận tâm gì cơ chứ?
“Vậy thì sao ạ?” tôi hỏi, Elora thoáng ngạc nhiên trong giây lát.
“Ta biết ngay bây giờ, mọi thứ đều vô nghĩa với con.” Elora dang rộng tay. “Ta biết con ghét nơi này. Nhưng đây chính là số phận của con, dù con có chấp nhận nó hay không. Và Finn cũng vậy. Cậu ta biết con quan trọng đến chừng nào, và cậu ta sẽ không bao giờ phá hủy tương lai của con. Đó là lý do vì sao Finn xin thôi việc.”
“Anh ấy tự nghỉ?” Không đời nào, Finn không bao giờ tự động rời khỏi đây. Cho đến khi anh biết tôi cần anh như thế nào.
Nhưng anh ắt hẳn đã biết. Đó là lý do vì sao anh lại bảo vệ tôi trước mặt Elora. Anh biết tôi sẽ mất phương hướng nếu thiếu anh, nên không đời nào anh lại đối xử nhẫn tâm với tôi như vậy.
“Thật đáng trách,” Elora tiếp tục câu chuyện như thể phản ứng vừa rồi của tôi không xứng để được đáp lại. “Ta trách bản thân ta vì đã không để tâm chú ý mặc dù mọi biểu hiện đã quá rõ ràng. Ta trách Finn vì cậu ta biết rõ hơn bất cứ ai hậu quả nghiêm trọng của sự việc lần này. Nhưng cũng đáng khen khi Finn đã hành động đúng. Cậu ta rời bỏ nơi này chỉ vì muốn bảo vệ con.”
“Con không cần phải được bảo vệ!” tôi gào lên. “Anh ta chẳng có lý do gì để bỏ đi vì chẳng có chuyện gì đang xảy ra cả. Con chẳng yêu ai hết.”
“Ta sẽ tin lời con, nếu con không chạy đến đây với hai hàng nước mắt để cầu xin cho Finn được ở lại,” Elora lạnh lùng đáp lại. “Hoặc nếu Finn hứa với ta rằng cậu ấy sẽ chỉ sẽ toàn tâm toàn ý nghĩ đến công việc, ta đã giữ cậu ấy lại.” Nữ hoàng cúi mặt nhìn chiếc ghế của mình, đưa tay giật mạnh một sợi chỉ bị bung khỏi đường may. “Nhưng cậu ấy đã không làm vậy. Cậu ấy thậm chí còn không buồn thuyết phục ta.”
Tôi muốn cãi lại, nhưng lại chợt nhận ra điều Elora đang thực sự muốn nói. Finn quan tâm đến tôi, và anh đã thú thực điều đó với Elora, mặc kệ phản ứng của bà. Anh quan tâm đến tôi nhiều đến mức không thể nào tập trung vào công việc của mình. Anh không thể nào phân chia ranh giới rạch rọi giữa công việc và tình cảm được nữa rồi, và bây giờ, anh đang thu dọn hành lý.
Tôi muốn hét lên với Elora nhiều hơn nữa, tôi muốn đổ lỗi cho bà vì tất cả mọi điều khủng khiếp từng xảy ra trong cuộc đời tôi và tuyên bố rằng tôi sẽ từ bỏ ngôi vị, nhưng tôi không muốn phí thêm thời gian nữa. Tôi muốn đuổi kịp Finn trước khi anh biến mất, vì tôi nào biết anh sẽ đi đâu.
Đứng trước phòng Finn, tôi hổn hển lấy lại nhịp thở bình thường sau quãng đường chạy tất tả đến đây. Tay tôi run lên, cảm giác hồi hộp mỗi khi được gặp Finn lại đột nhiên ùa đến. Tôi yêu anh, và tôi sẽ không bao giờ từ bỏ anh. Không vì bất cứ thứ gì trên thế gian này, và của cả kiếp sau.
Khi tôi mở cửa phòng, Finn đang đứng bên cạnh giường, xếp đồ và bỏ vào valy. Anh quay lưng, tỏ vẻ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tôi, và rồi xúc cảm trên gương mặt anh đột nhiên chuyển qua một trạng thái vô cùng khó hiểu.
Râu mọc lởm chởm trên mặt Finn, nhưng chỉ khiến anh càng thêm điển trai. Tôi không tài nào dứt ánh mắt của mình khỏi anh. Một vài hột nút áo của anh không được cài lại, để hở phần ngực săn chắc khiến tôi đột nhiên thấy nóng ran người một cách kì lạ.
“Em ổn chứ?” Finn ngừng tay rồi bước lại gần tôi,
“Em ổn,” tôi nuốt nước bọt. “Em sẽ đi cùng anh.”
“Wendy…” Mặt Finn giãn ra, anh lắc đầu. “Em không thể nào đi với tôi được. Em cần phải ở đây.”
“Không, em không quan tâm đến nơi này!” tôi khăng khăng. “Em không muốn làm một cô Công chúa khờ khạo, và họ cũng không cần em. Em làm thứ gì cũng dở tệ. Nên sự ra đi của em là tốt nhất cho tất cả mọi người.”
“Họ cần em. Em không biết họ cần em đến mức nào đâu.” Finn quay mặt đi. “Không có em, mọi thứ sẽ tan rã.”
“Vô lý! Em chỉ là một con ngốc, thậm chí còn không phân biệt được nên dùng loại nĩa nào khi ăn! Em chẳng có tí năng lực đặc biệt nào cả. Em lập dị, ngu ngốc và không xứng đáng, Kroner thích hợp với ngôi vị đó hơn em nhiều. Em không cần phải ở nơi này, và em cũng sẽ không ở lại đây, nếu không có anh!”
“Em cần phải học nhiều thứ,” Finn mệt mỏi lên tiếng. Anh lại tiếp tục công việc xếp quần áo của mình khiến tôi phải chạy đến trước mặt Finn và chụp lấy tay anh.
“Em muốn được ở bên anh, và…em nghĩ anh cũng muốn được gần bên em.” Cổ họng tôi nghẹn cứng lại khi vừa thốt xong những lời đó. Tôi cứ nghĩ chắc hẳn Finn sẽ cười vào mặt tôi hoặc sẽ bảo rằng tôi là một con ngốc; nhưng thay vào đó, anh chỉ chậm rãi nhìn vào mắt tôi.
Trong khoảnh khắc hiếm hoi đó, ánh mắt của Finn đã bộc lộ mọi thứ anh giấu kín từ trước đến giờ: nồng ấm và đam mê, và còn có điều gì đó mãnh liệt hơn thế nữa. Anh kéo tôi lại gần anh, tim tôi như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực. Finn nhẹ nhàng đặt tay lên mặt tôi, từng ngón tay ấm áp của anh lướt trên da tôi khiến tôi không giấu nổi vẻ mặt khấp khởi khi nhìn lại anh.
“Tôi không xứng đáng được vậy đâu, Wendy à,” giọng Finn khàn khàn. “Rồi em sẽ có mọi thứ, tôi không thể nào ngăn cản bước tiến của em. Vậy nên tôi từ chối.”
“Nhưng Finn, em…” tôi muốn nói với anh nhiều hơn nữa, nhưng Finn đã quay mặt đi.
“Em đi đi.” Lần này, Finn quay hẳn lưng về phía tôi, vờ bận rộn với công việc gói ghém để không phải nhìn thấy tôi.
“Tại sao?” Nước mắt tôi ràn rụa.
“Bởi vì mọi chuyện phải như vậy.” Finn giả bộ chăm chú với tay lấy vài quyển sách từ kệ, tôi chỉ còn biết lẽo đẽo theo sau lưng anh.
“Đó không phải là lý do chính đáng!”
“Tôi đã giải thích cho em rồi còn gì.”
“Chưa, anh chưa hề giải thích gì cả. Anh chỉ đưa ra vài lời nhận xét nhảm nhí về tương lai thôi.”
“Tôi không cần em!” Finn xẵng giọng.
Tôi có cảm giác như mình vừa bị tát một cú trời giáng vào mặt. Tôi đứng trơ người trong giây lát, chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đang đập vang tận hai bên tai.
“Anh nói dối!” Nước mắt tôi tuôn ra như mưa. “Anh đã từng hứa sẽ không bao giờ lừa em cơ mà.”
“Wendy, tôi cần phải rời khỏi nơi này!” Finn gầm lên.
Finn thở một cách nặng nhọc, anh vẫn đang quay lưng về phía tôi, nhưng đã thôi không đi lòng vòng quanh phòng. Anh tì mặt lên kệ sách, hai vai co rúm lại.
Tôi biết đây là cơ hội cuối cùng để thuyết phục Finn. Tôi đặt tay lên vai Finn, anh cố lắc vai để đẩy tay tôi ra, nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc. Anh xoay người lại, nắm lấy cổ tay tôi. Anh đẩy tôi đến sát tường như muốn ghim chặt tôi ở đấy.
Anh tì sát cơ thể vào người tôi, nhưng khối cơ rắn chắc trên người Finn chạm hẳn vào thân thể tôi; tôi như cảm nhận được cả con tim anh đang nện thình thịch vào ngực tôi. Finn vẫn còn đang nắm chặt tay tôi, tay còn lại cũng được anh dí vào tường.
Tôi không đoán được Finn sẽ làm gì tiếp theo, đôi mắt đen sẫm của anh ngay lúc này như muốn đốt cháy tất cả. Đột nhiên, anh ấn môi lên môi tôi.
Finn hôn tôi cuồng dại, như thể anh không tài nào thở nổi nếu thiếu tôi. Râu anh cạ vào má, vào môi, vào cổ, vào bất cứ nơi nào anh đặt môi lên. Anh đã buông tay tôi ra, để tôi có thể vòng tay ôm lấy anh chặt hơn nữa.
Một giây trước đây, tôi vừa khóc nức nở, và đang nếm được vị mặn từ những giọt nước mắt của mình trên môi Finn. Luồn ngón tay mình vào tóc Finn, tôi đắm đuối dán môi mình vào môi anh. Tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi thấy đau nhói nơi lồng ngực, cơ thể nóng ran lên.
Hình như Finn đang muốn dứt nụ hôn nồng nàn này. Hai tay anh giữ chặt vai tôi, rồi anh bước lùi lại. Thở từng cơn một cách khó nhọc, anh cúi xuống nhìn sàn nhà thay vì nhìn tôi.
“Đó là lý do vì sao anh phải đi, Wendy à. Anh không thể làm vậy với em.”
“Với em? Anh chẳng làm hại gì em cả.” Tôi cố với tay chạm vào người anh, nhưng Finn đã kịp ngăn tôi lại. “Hãy để em đi với anh.”
“Wendy…” Anh vuốt má tôi, nhẹ nhàng thấm giọt nước mắt tôi vừa lăn xuống, rồi nhìn tôi da diết. “Em có tin anh không?”
Tôi miễn cưỡng gật đầu.
“Vậy thì lần này, em cũng phải tin anh. Em cần phải ở lại nơi này, và anh cần phải ra đi. Được chứ?”
“Finn!”
“Anh xin lỗi.” Finn buông tôi ra, chộp lấy chiếc valy xếp giở đồ đang nằm chỏng chơ trên giường. “Anh đã nấn ná lại quá lâu.” Finn bước nhanh ra cửa, tôi lật đật chạy theo anh. “Wendy! Đủ rồi!”
“Nhưng anh không thể đi…” tôi van nài.
Finn đứng do dự trước cửa, rồi lắc đầu. Anh mở cửa rồi cắm đầu đi thẳng.
Tôi muốn bước theo anh, nhưng tôi không tìm được lý do biện hộ nào cả. Nụ hôn vừa rồi của anh khiến tôi mụ mị cả tâm trí, và tôi lờ mờ nghi hoặc rằng biết đâu đó cũng nằm trong kế hoạch của anh. Anh biết sau nụ hôn đó sẽ khiến tôi yếu đi để không thể nào đuổi kịp anh, và sẽ khiến tôi đờ đẫn để không thể cãi lại anh.
Sau khi Finn đi rồi, tôi thẫn thờ ngồi xuống giường, nơi vẫn còn vương vấn mùi hương của anh và khóc nức nở.

Viết nhận xét

Họ và tên (*)
Email
Đánh giá (*)
Bị hoán đổi Đánh giá bởi hơn 5600 khách hàng. Kết quả bình chọn: 0 10
Tiêu đề (*)
Nội dung (*)
Nhập mã bảo mật (*)

Sách cùng loại

thanh toan

Designed by Thiết kế web công ty .Vn