Gigabook

-Sách mới về: Thiên kim đại chiến,Như hoa như sương lại như gió combo 2 cuốn tập 1,2,Quế CungXin em đứng đắn chút combo 2 cuốn tập 1, 2...

Trang chủ » Thiếu nhi » Truyện » Chi tiết sản phẩm

LẠI LÀ WILLIAM

Tác giả: Richmal Crompto - Nhà xuất bản:

Tình trạng:
 Sẵn trong kho
400 g
Trọng lượng:
294
Số trang:
Giá bìa:
58.000 ₫
06-2011
Ngày xuất bản:

Số lượng:

 Gigabook nhận giao hàng và thu tiền tại nhà trên toàn quốc

Nếu bạn thích cuốn sách này, hãy nhấn "like" và cho điểm 1+ cho cuốn sách

Giới thiệu

 Đúng lễ Giáng sinh một con rết lù lù xuất hiện trên đĩa của cô Evangeline, chiếc đồng hồ trong phòng đọc sách bị tháo dỡ tan tành không hiểu vì cớ gì, và trò ảo thuật với quả trứng lại hóa thành một thất bại thảm hại. Nhưng, bởi cô Lucy của William đã nói với nó rằng “Một ngày Bận rộn là một ngày Hạnh phúc” và William thì luôn tràn đầy sinh lực để trêu ngươi những người lớn, thế nên cậu nhóc tai quái luôn giữ cho mình hết sức bận rộn…

Mười một tuổi, tóc rối bù, mũi hếch, đáng yêu và tràn đầy năng lượng, cậu bé William chưa bao giờ thôi khiến cả trẻ con lẫn người lớn cười to sảng khoái và rộn ràng yêu mến. Là nhân vật thiếu nhi kinh điển, William cũng thân thương với các thế hệ bạn nhỏ Anh giống như nhóc Nicholas ở Pháp, Emil ở Thụy Điển, Tom Sawyer ở Mỹ. Series William - Nhóc tì trứ danh đã bán được 20 triệu bản chỉ riêng ở Anh và nhiều lần được chuyển thể thành phim, kịch.

*** 

Đôi nét về tác giả

Richmal Crompton Lamburn (1890 - 1969) là một nhà văn Anh chuyên viết cho người trưởng thành, nhưng tác phẩm thành công nhất của bà lại là Đích thị William, một cuốn sách thiếu nhi. Bà cũng sáng tác những tác phẩm tương tự William như Jimmy (dành cho lứa tuổi nhỏ hơn) và Enter - Patricia (dành cho bé gái). Cũng như những nhân vật bà dì xuất hiện rất nhiều trong các câu chuyện về nhóc tì trứ danh William, Crompton chưa bao giờ lấy chồng và có con.

***

Lời khen tặng dành cho Lại là William

“Được ghi lại bởi con mắt quan sát tuyệt vời và óc hài hước còn tuyệt vời hơn gấp bội của một nhà văn vô cùng tài năng.”

– Sterlingtimes.org


“Có lẽ William còn được những người lớn hay hoài niệm yêu thích hơn cả trẻ con nữa - vì dù ngôi làng trong truyện là tưởng tượng, nó vẫn giống hệt những ngôi làng nước Anh cách đây không lâu, với những cánh rừng, đồng ruộng, suối nhỏ, nơi ta cứ thỏa thích chơi cả ngày không chán.”

– Amazon.com

***

Đọc trước Lại là William

           [...]

 

Chương 4

Hiệp sĩ sẵn sàng chiến đấu

 

“Một hiệp sĩ,” tiếng cô Drew cất lên trong nỗ lực chật vật truyền cảm hứng cho cả lớp hăng hái nhiệt tình với tác phẩm Những tình khúc của quân vương doTennyson viết, “một hiệp sĩ là người dành thời gian đi đây đó cứu giúp những người nghèo khổ.”

“Cứ húp cái gì ạ?” William ngơ ngác hỏi.

“Cứu giúp nghĩa là giúp đỡ, cứu trợ. Chú ấy dành thời gian giúp đỡ những người gặp hoàn cảnh khó khăn.”

“Thế chú ấy kiếm được bao nhiêu khi làm thế ạ?” William thắc mắc.

“Tất nhiên là không gì cả,” cô Drew đáp, khuôn mặt ra vẻ kinh sợ cái tư tưởng thương mại hóa của thế kỷ hai mươi. “Hiệp sĩ giúp người nghèo vì chàng ấy yêu thương họ, William à. Chú ấy trải qua nhiều chuyến phiêu lưu, nhiều trận chiến và giải cứu các thiếu nữ xinh đẹp bị hành hạ đấy.”

Niềm kính trọng hiệp sĩ của William tăng vòn vọt.

“Đương nhiên,” cô Drew vội vàng nói, “là họ không nhất thiết phải xinh đẹp, nhưng trong hầu hết các câu chuyện chúng ta biết, họ đều trông mỹ miều, kiều diễm.”

Tiếp theo đó là một vài câu chuyện phiêu lưu, chiến đấu và giải cứu người đẹp. Ý tưởng về hiệp sĩ cứ bám lấy cái óc giàu trí tưởng tượng của William.

“Này,” nó bảo tên bạn thân Ginger sau khi tan học, “mấy thứ về hiệp sĩ đó nghe hay đấy chứ. Cứ húp… ý mình là giúp đỡ mọi người  chiến đấu  tất cả mọi việc. Tớ hông ngại làm điều đó và cậu có thể làm cận vệ của tớ.”

“Ừ,” Ginger chậm rãi đáp, “tớ cũng nghĩ đến chuyện này, nhưng ngược lại, cậu là cận vệ cùa tớ cơ.”

“Ờ thì,” William tạm dừng một chút, “cứ thay phiên làm cận vệ nhé. Cậu trước,” nó vội bổ sung luôn.

“Tớ sẽ được gì nếu làm lượt đầu?” Ginger nói, một lần nữa bộc lộ rõ cái gọi là của tư tưởng thương mại hoá của thời đại.

William cân nhắc.

“Sauk khi được cho tiền mua một chai nước gừng, tớ sẽ mời cậu uống trước nhé. Nhưng chắc phải ba tuần nữa vì hai tuần tới, bố mẹ tớ phải trả tiền cho cái cửa sổ cũ rích mà quả bóng của tớ chót trượt chân bay vào.”

Nó nói với cái giọng cay đắng đặc trưng của các phát ngôn về sự bất công trong thế giới người lớn.

“Thôi được,” Ginger nói.

“Tớ sẽ không quên vụ nước gừng đâu.”

“Không, cậu sẽ không quên,” Ginger nói ngắn gọn, “tớ sẽ nhắc cậu được chứ. Nào, ta bắt đầu lên đường.”

“Tất nhiên”, William đáp, “sẽ tuyệt hơn nếu có thêm áo giáp, và những con ngựa, và cả tiếng kèn trompet nữa, nhưng có lẽ bà con sẽ cho rằng những ai lượn khắp phố trong bộ áo giáp là điên rồ bởi vì thời nay khác rồi. Cô giáo nói thế mà. Dù sao thì, cô bảo chúng ta vẫn có thể trở thành hiệp sĩ và giúp đỡ mọi người đúng không? Dù sao thì, tớ cũng sẽ lấy lại cái kèn của tớ. Ít ra còn có thứ gì đó.”

Cái kèn của William chỉ vừa mới trở về với đời sống cộng đồng sau chuỗi ngày nghỉ hưu theo chu kỳ dưới sự cai quản của bố nó.

William tự hào cầm chiếc kèn trong tay này và khẩu súng lục (kết quả vinh quang từ cuộc ngụm lặn trong thùng cám của bữa tiệc trường học) bằng tay kia, và, cứng rắn chối từ mọi thú vị của buổi học chiều, cả hai đứa bắt đầu xông pha trên con đường đầy lãng mạn và phiêu lưu.

“Tớ sẽ mang kèn,” Ginger nói, “vì tớ là cận vệ.”

William bất đắc dĩ từ bỏ châu báu của mình.

“Ừm, giờ tớ sẽ mang theo nó,” Ginger bảo, “nhưng khi nào tớ bắt đầu xung trận, tớ sẽ đưa cho cậu giữ.”

Chúng đi bộ chừng hơn một cây số mà không gặp bất kỳ ai. William bắt đầu cảm thấy nôn nao ở phần eo.

“Chẳng biết họ ăn cái quái gì,” cuối cùng nó thốt ra. “Tớ đang đói vì thế chẳng buồn bận tâm xem mình sẽ ăn gì nữa.”

“Chúng ta hông nên khởi hành trước bữa tối mới phải,” chàng cận vệ cất tiếng với trí thông minh đột xuất sau khi sự đã rồi. “Đáng nhẽ chúng ta nên chờ đến sau bữa tối.”

“Có mà đáng nhẽ cậu nên mua cái gì đó ý,” William nói gay gắt. “Cậu là cận vệ. Cậu chẳng xứng cận vệ khi không mua thứ gì cho tớ ăn.”

“Và tớ hả,” Ginger xen vào. “Nếu mua bất cứ cái gì, tớ đã mua cho tớ chứ không phải cho cậu.”

William sờ sờ khẩu súng lục.

“Nếu hai ta mà gặp thú dữ thì…” nó nói một cách nham hiểm.

Qua hàng rào, một chị bò cái chằm chằm chĩa mắt vào chúng vẻ thương xót.

“Cậu có thể đi ra  vắt sữa kìa,” William đề nghị. “Có sữa vẫn tốt hơn không có gì cả.”

Cậu ra vắt thì có ý.”

“Không, tớ không phải cận vệ. Tớ cá là cận vệ phải vắt sữa. Các hiệp sĩ không làm mấy việc vắt sữa đó.”

“Tớ sẽ nhớ vậy,” Ginger chua xót, “bao giờ cậu là cận vệ, cậu sẽ phải làm tất cả những gì cậu bảo một cận vệ phải làm, như tớ lúc này.”

Chúng tiến vào cánh đồng và từ một khoảng cách an toàn, cứ đứng quan sát chị bò cái. Chị bò buồn bã đảo mắt lên nhìn chúng.

“Làm đi!” Vị hiệp sĩ nói với chàng cận vệ bất đắc dĩ.

“Tớ không giỏi mấy chuyện bò biếc này,” quý ông phản đối.

“Ồ, vậy thì tớ có đấy, để xem nào!” William lên tiếng, ra bộ bạo dạn bất cần, và liều lĩnh tiến gần con vật. Rất chậm rãi, con vật cúi thấp cặp sừng của nó (có lẽ đó là tín hiệu chào đón) và rên lên những tiếng mô-ô-ô-ô-ô. Như thể nó đang an ủi cặp đôi hào hiệp được trời sinh vậy.

“Dẫu sao chăng nữa,” William rầu rĩ, “chúng ta không có gì lót dạ, nên chúng ta sẽ chơi trò sấp ngửa hên xui, có lẽ phải vậy, nếu chúng ta tiếp tục hành trình này.”

Chúng cuốc bộ xuống đường cái tới khi bắt gặp hai cái cổng sắt và đường dẫn vào một ngôi nhà to đùng. William phấn chấn hẳn lên. Nó quên béng mất cơn đói lúc nãy.

“Đi nào!” Nó nói. “Có thể ở đây chúng ta sẽ tìm thấy ai đó cần giải cứu. Hình như chỗ này giống một nơi có người để cứu đấy.”

Cả khu vườn không một bóng người nên chẳng có ai căn vặn về quyền xâm phạm của hai thằng nhóc được trang bị một chiếc kèn và một khẩu súng đồ chơi. Không bị phản đối, chúng thẳng tiến tới ngôi nhà. Khi ngài hiệp sĩ đang phân vân nên thổi kèn ở cửa trước hay cạnh cái cửa sổ để ngỏ, chúng bỗng nhiên bắt gặp một hình ảnh từ bên trong khung cửa. Một cô gái vừa trắng trẻo, vừa mảnh dẻ lại bội phần kiều diễm khiến bất cứ chàng hiệp sĩ lang thang nào cũng phải thèm muốn. Và cô ấy còn đang say sưa nói chuyện liến thoắng.

William, sẵn sàng cho mọi tình huống bất ngờ, chỉnh đốn hàng ngũ ngay lập tức.

“Theo ta!” Nó thì thầm và rón rén bò bằng tay và đầu gối tiến gần ô cửa sổ. Lúc này chúng có thể nhìn thấy một người đàn ông nữa, một người cao tuổi với mái tóc muối trắng và chòm râu cũng trắng muốt.

“Và ông định giam hãm tôi trong cái nhà tù ghê tởm này bao lâu nữa,” cô ấy nói bằng giọng run run xen lẫn tức giận, “đồ hèn hạ xấu xa?”

“Chết thật!” William thốt lên.

“Ha! Ha!” Người đàn ông cười nhạo. “Ta nắm ngươi trong lòng bàn tay. Ta sẽ nhốt ngươi ở đây như tù nhân cho đến khi người chịu ký vào tờ giấy công nhận ta là ông chủ tất cả đống tài sản kếch xù của ngươi, và nhớ cho kỹ đây, cô gái, nếu cô không ký, cô sẽ phải giá bằng cả mạng sống của mình!”

“Trời ơi!” William lẩm bẩm.

Tiếp đó nó bò vào bụi rậm, theo sau là chàng cận vệ.

“Ôi,” William nói, mặt mũi tím ngắt vì phấn khích, “chúng ta vừa tìm được người để giải cứu đúng như ý muốn. Ông ta hèn hạ xấu xa, những điều mà cô ấy nói, đều đúng như ý muốn.”

“Cậu sẽ mưu sát hắn à?” Chàng cận vệ sợ hãi hỏi.

“Hắn to như thế? Cậu có thấy không?” William dè dặt.

“Hắn quả là vô cùng to lớn. Cái mặt hắn cũng đại bự, với chòm râu nữa kìa.”

“Vậy thì tớ không thử giết hắn đâu - ngay lúc này thì không thể được. Tớ sẽ thảo ra một kế hoạch - một kế hoạch thật láu cá.”

William ngồi sụp xuống, tay chống cằm, chăm chú nhìn khoảng không vô định, cho tới lúc cửa trước thình lình mở ra và một người đàn ông lớn tuổi thân hình cao to lừng lững xuất hiện. William run lên thích thú. Người đàn ông đi dọc con đường mòn qua những bụi cây. Hết sức cẩn thận, William và Ginger bò theo. Mỗi lần Ginger phát ra những tiếng động mà cậu ta không hề nghe thấy, William lại quay cái mặt đỏ bừng, giận dữ và “Suỵtttt!” một cái rõ to. Con đường mòn kết thúc tại một cái lán nhỏ khoá cửa. Người đàn ông mở cửa - chìa vẫn cắm trong ổ - và bước vào.

Nhanh như chim, William, với tiếng gầm gừ bày tỏ sự ranh mãnh và hân hoan, phóng thân mình đến chỗ cánh cửa và xoay xoay cái chìa khoá trong ổ.

“Này!” Tiếng hét giận dữ bên trong phát ra. “Ai đấy?” Quái quỷ gì thế…”

“Đồ hèn nhát ti tiện già nua!” William gào lên qua lỗ khoá.

“Quỷ tha ma bắt kẻ nào đó…” Giọng nói như muốn nổ tung.

“Đồ hèn hạ xấu xa, như những gì cô gái đã bảo ông,” William oang oang, mồm nó vẫn đặt gần lỗ khoá.

“Để ta ra ngay lập tức, không ta sẽ…”

“Kẻ áp bức già khú đế!”

“Quỷ tha ma bắt đứa nào đó? Trò bịp của thằng ngu nào thế này? Thả ta ra! Mày có nghe thấy không hả?”

Tiếng chân đá bình bịch khiến cửa rung ầm ầm.

“Tôi mang súng lục đó nhá,” William nghiêm nghị nói. “Tôi sẽ bắn  ông chết không kịp ngáp nếu ông đạp sập cửa, đồ quái vật ghẻ lở già nua!”

Tiếng đá cửa ngừng lại, tiếp theo đó là tiếng gì xô đẩy, xộc xệch, phụ họa bằng những lời nguyền rủa, xuất phát từ bên trong.

“Tôi sẽ ở lại đây canh chừng ông ta,” William nói bằng giọng căng thẳng của một người lính đang thực hiện nhiệm vụ, “còn cậu đi giải thoát cho cô ấy. Đi đi và thổi kèn ở cửa trước, để họ biết có chuyện đó sẽ xảy ra,” nó giải thích rất đơn giản.

Viết nhận xét

Họ và tên (*)
Email
Đánh giá (*)
LẠI LÀ WILLIAM Đánh giá bởi hơn 5600 khách hàng. Kết quả bình chọn: 0 10
Tiêu đề (*)
Nội dung (*)
Nhập mã bảo mật (*)

Sách cùng loại

thanh toan

Designed by Thiết kế web công ty .Vn