Gigabook

-Sách mới về: Thiên kim đại chiến,Như hoa như sương lại như gió combo 2 cuốn tập 1,2,Quế CungXin em đứng đắn chút combo 2 cuốn tập 1, 2...

Trang chủ » Thiếu nhi » Truyện » Chi tiết sản phẩm

KẺ GIẤU MẶT NGOÀI HÀNH TINH

Tác giả: Lucy & Stephen Hawking - Nhà xuất bản:

Tình trạng:
 Hết hàng
360 g
Trọng lượng:
299
Số trang:
Giá bìa:
70.000 ₫
06-2011
Ngày xuất bản:

Số lượng:

 Gigabook nhận giao hàng và thu tiền tại nhà trên toàn quốc

Nếu bạn thích cuốn sách này, hãy nhấn "like" và cho điểm 1+ cho cuốn sách

Giới thiệu

 Khẩn cấp khẩn cấp!!! Siêu máy tính Cosmos bỗng phát ra những tín hiệu kỳ lạ giống như… một thông điệp từ NGƯỜI NGOÀI HÀNH TINH. Trong khi đó, chú robot thám hiểm mà cha Annie phóng lên Sao Hỏa đột nhiên có những biểu hiện bất thường. Liệu hai sự kiện ấy có liên quan đến nhau? George lập tức bay qua biển, bay qua sông đến bên Annie để cùng cô bé giải mật mã vũ trụ và tham gia vào chuyến săn tìm kho báu kỳ thú xuyên giải Ngân Hà.


Làm thế nào để tìm được một hành tinh trong không gian? Có thể nào có sự sống ngoài vũ trụ bao la kia? Nếu gặp người ngoài hành tinh, bạn sẽ nói gì? Tiếp theo Chìa khóa Vũ trụ của George, câu chuyện phiêu lưu kịch tính mới của Lucy Hawking và Stephen Hawking lại ngập tràn những kiến thức khoa học mới nhất về vũ trụ của cùng niềm vui bất tuyệt dành cho độc giả trẻ.

 

***

Đôi nét về tác giả

 

Lucy Hawking (1969) là nhà báo và nhà văn Anh. Cô đã xuất bản hai cuốn tiểu thuyết cho người lớn và cùng bố mình là Giáo sư Stephen Hawking viết hai cuốn truyện phiêu lưu khoa học cho trẻ em. Đó là Chìa khóa vũ trụ của George vàKẻ giấu mặt ngoài hành tinh). Hiện cô sống tại London cùng con trai.

 

Stephen Hawking (1942) là nhà vật lý lý thuyết kiêm nhà vũ trụ học người Anh, đồng thời là Giáo sư Toán tại Đại học Cambridge trong suốt 30 năm cho đến khi nghỉ hưu năm 2009. Ông được coi là một trong những nhà nghiên cứu vật lý xuất sắc nhất thế giới sau Einstein. Tác phẩm Lược sử thời gian của ông đến nay bán được trên 12 triệu bản và được dịch ra khoảng 30 thứ tiếng, trở thành hiện tượng của làng xuất bản thế giới.

 

***

 

Lời khen tặng dành cho Kẻ giấu mặt ngoài hành tinh


 

“Giống như một cuộc phiêu lưu của Dr. Who, khiến ta hiếu kỳ, sửng sốt và cho ta cảm hứng.”

– Sunday Times

 

 

“Một câu chuyện phiêu lưu kịch tính cho bất cứ nhà vũ trụ học trẻ tuổi nào… một bài học dễ hiểu và giàu tưởng tượng về vật lý trong không gian và thời gian.”

– Guardian


“Như cưỡi trên tàu lượn siêu tốc.”

– Junior


“Hấp dẫn, ngồn ngộn thông tin và vui nhộn.”

– The Bookseller

 

***

 

Đọc trước Kẻ giấu mặt ngoài hành tinh

 

Chương 8

Khi phi thuyền biến vào bầu trời trên đầu thì ba đứa trẻ cũng biến theo - chúng chạy xuống cái cầu thang mà ban nãy chú Eric đã đi. Chúng bước vào một tòa nhà khổng lồ với các hành lang dẫn đi đủ mọi hướng.

"Tớ nghĩ là hướng này," Annie nói, nhưng giọng con bé không có vẻ chắc chắn lắm. Hai thằng bé theo nó chạy xuôi hành lang, ngang qua các bức ảnh đóng khung của các phi hành gia và tranh do con cái của các phi hành gia vẽ, treo trên tường để kỷ niệm từng chuyến bay.

"Ừm, thử cái cửa này xem." Annie đẩy thật mạnh, và chúng ngã nhào vào một căn phòng rộng thênh thang đầy những máy móc to đùng.

"Chết!" con bé kêu lên, lùi lại vội vã đến nỗi giẫm cả vào chân của George và Emmett đang đứng sau lưng nó. "Không phải cửa này rồi."

"Cậu có biết mình đang đi đâu không đấy?" George hỏi.

"Tất nhiên là có rồi!" Annie bực bội đáp. "Tớ chỉ hơi lúng túng một chút vì tất cả các phòng này trông đều gần như nhau. Bọn mình phải đến Phòng Tẩy trùng. Họ cất các bộ đồ vũ trụ  ở đó. Đi đường này xem sao."

Tim George thót lại khi nó nghĩ đến cảnh Annie dẫn đường quanh hệ Mặt Trời. Nếu con bé không thể tìm được đường đi quanh Cơ quan Vũ trụ Toàn cầu, một nơi mà con bé quả quyết là mình đã đến thăm rất nhiều lần, thì liệu George có thể tin tưởng rằng con bé sẽ đưa chúng đến Sao Hỏa rồi quay về không?

Nhưng Annie không hề bị nhụt chí. Con bé kéo chúng đến một cánh cửa khác, rồi đẩy cửa mở ra. Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ trừ một màn hình sáng rực ở đầu phòng, nơi một người đàn ông đang chỉ vào bức ảnh chụp Sao Thổ.

"Và vì thế chúng ta có thể thấy rằng các vành đai của Sao Thổ không đặc như trước kia chúng ta tưởng," ông ta đang nói, "mà được tạo ra bởi bụi và đất đá xoay quanh hành tinh khí khổng lồ này."

George nhớ lại hòn đá nhỏ của Sao Thổ mà nó đã nhét vào túi khi nó và Annie bay quanh hệ Mặt Trời trên một ngôi sao chổi. Thật không may, một thầy giáo ở trường George đã tưởng hòn đá quý báu đó chỉ là một nắm bụi và đã bắt George ném nó vào thùng rác. Giá mà! nó thầm nghĩ. Giá mà nó có thể đem hòn đá nhỏ đó đến đây. Họ sẽ có thể khám phá được những điều gì về vũ trụ nhờ mẩu đá Sao Thổ của nó?

Chúng đến một cánh cửa có đề chữ SAO CHỔI, nhưng nó đã bị khóa chặt.

"Pinh poong!" chúng nghe thấy tiếng kêu phát ra từ trong cái ba lô trên lưng Annie. Hình như Cosmos đã tự khởi động.

"Cosmos!" George nói. "Cậu phải im lặng mới được! Bọn mình đang tìm Phòng Tẩy trùng và không muốn bị ai phát hiện cả."

"Nghe có vẻ như là tao đang làm mất trật tự công cộng phải không?" chiếc máy tính đáp lại. "Có phải không? Có phải không?"

"Ôi, suỵt!" George vội kêu lên.

"Em có muốn nhảy cùng anh không?" Cosmos hát sai nhạc.

"Tất nhiên là không rồi, cậu là một cái máy tính mà," George trả lời. "Tại sao tớ lại muốn nhảy với cậu chứ?"

"Mày không thích tao à?"

"Emmett, làm cho nó im miệng đi!" Annie ra lệnh.

"Thật ra cứ để nó thế lại tốt hơn đấy," Emmett nói. "Nếu tớ tắt nó đi rồi lát nữa lại phải khởi động nó thật nhanh thì bọn mình có thể gặp nhiều rắc rối hơn đấy."

"Kia kìa!" George bảo, nó vừa trông thấy hai cánh cửa đôi khổng lồ có đề chữ PHÒNG TẨY TRÙNG. "Có phải đó là chỗ cất mấy bộ đồ vũ trụ không?"

"Đúng rồi!" Annie reo lên. "Giờ thì tớ nhớ ra rồi. Tớ chưa vào đó bao giờ, nhưng trong đó họ cất tất cả các thiết bị được đưa vào vũ trụ. Đó là một căn phòng cực kỳ sạch, để côn trùng và các thứ khác không từ Trái Đất đi vào không gian được."

"À phải rồi," Emmett lên giọng mọt sách. "Việc giữ cho các vi khuẩn không theo những thiết bị này đi vào vũ trụ là rất quan trọng. Nếu không thì làm sao chúng ta có thể biết được chúng ta đã tìm thấy dấu hiệu của sự sống trong vũ trụ, hay đó chỉ là dấu vết do chính chúng ta để lại?"

Annie chạy đến cánh cửa đôi. "Đi theo tớ!" con bé gọi. "Phần lớn mọi người đều ở trên gác xem phóng tàu rồi."

Chúng đi qua cửa, nghĩ là mình sẽ bước vào Phòng Tẩy trùng, nhưng trong đó lại có một điều ngạc nhiên đang chờ đợi chúng. Chúng thấy mình đứng lên một băng chuyền. Từng luồng không khí thổi vào người chúng từ khắp mọi hướng, trong khi băng chuyền đưa chúng tới trước. Các bàn chải hạ từ trên trần xuống, và chúng bị vòi phun xối nước vào rồi kỳ cọ bằng những tấm khăn to tướng.

"Chuyện gì thế này?" George hỏi to.

"Bọn mình đang được tẩy trùng đấy!" Annie đáp với lại.

"Ặc!" Cosmos kêu lên. "Các cổng dẫn của tao hỏng hết rùi!"

Trước mặt mình, George trông thấy một đôi tay robot nhấc bổng Annie lên rồi đặt con bé vào một bộ áo liền quần bằng nhựa trắng, chụp một cái mũ lên đầu, đeo khẩu trang lên mặt và một đôi găng tay vào tay con bé. Nó chưa kịp lên tiếng gọi thì con bé đã bị đẩy khỏi băng chuyền, đi qua một cánh cửa đôi khác, thế là đến lượt nó. George, rồi Emmett sau lưng nó, đều được người máy đóng bộ như thế rồi đẩy qua cánh cửa, ở đó chúng đứng đực ra, chớp mắt lia lịa trước một màu trắng tinh bao quanh mình.

George tưởng như chúng đang đứng bên trong hàm răng trắng bóc của ai đó vậy. Một bên chúng là một con robot đang lắp ráp dở; còn ở phía bên kia là một vật nom giống như nửa cái vệ tinh. Tất cả mọi thứ đều lấp lánh một ánh sáng khác thường. Ngay cả không khí cũng có vẻ loãng và trong hơn không khí bình thường. Trên tường là một tấm bảng, hiện lên con số: 100.000.

"Đó là số phân tử có trong không khí ở đây đấy," Emmett thì thầm qua cái khẩu trang. "Đây không phải là phòng tẩy trùng sạch nhất - ở phòng sạch nhất họ có mức phân tử là 10.000 - có nghĩa là ở đó mỗi mét khối không khí không có quá 10.000 phần tử lớn hơn nửa micromet! Một micromet bằng một phần triệu mét."

"Ở đây có đủ sạch để bọn mình đi đến Sao Hỏa không?" George hỏi. "Ý tớ là, lỡ bọn mình đem dấu hiệu sự sống từ Trái Đất lên Sao Hỏa rồi sau đó Homer lại tìm thấy thì sao? Bọn mình sẽ làm hỏng chương trình thám hiểm, phải không?"

"Theo lý thuyết thì đúng thế," Emmett nói, giờ nó có vẻ tự tin hơn nhiều vì chúng đã đi vào lãnh địa chuyên môn của nó. "Nhưng chuyện đó còn phụ thuộc vào a) bọn mình có khởi động được Cosmos không; b) các cậu có đến được Sao Hỏa thật không; và c) thông điệp ngoài hành tinh của Annie có đúng là lời đe dọa tiêu diệt Trái Đất không. Nếu nó nói đúng - và tớ phải chỉ ra rằng khả năng đó là rất thấp - thì nếu các cậu không đi, trên Trái Đất cũng sẽ chẳng còn sự sống nữa. Vì vậy cũng chẳng quan trọng gì."

Ở một góc Phòng Tẩy trùng, Annie đã tìm ra mấy bộ đồ vũ trụ, nhưng chúng có màu da cam chói rực, chẳng giống chút nào với bộ đồ mà George nhớ được từ những lần du hành quanh vũ trụ trước đó.

"Đây không phải là đồ của bọn mình!" Annie thất vọng nói. "Đây là các bộ họ dùng trên phi thuyền - khác những bộ của tớ và bố tớ." Con bé sục sạo thêm một lát nữa. "Bố đã bảo tớ là bố cất các bộ đồ vào đây cho an toàn mà," nó nói. "Và tớ bảo, lỡ có ai lấy nhầm thì sao? Và bố bảo là sẽ không ai nhầm được bởi vì bố đã ghi nhãn cho chúng là các bộ đồ thử nghiệm, không được dùng cho các chuyến bay thám hiểm."

Emmett đang xé toạc lớp ni lông mà chiếc máy của Phòng Tẩy trùng đã dùng để bọc cái ba lô của Annie. Nó lôi Cosmos ra - và cùng lúc đó cũng tìm thấy cuốn sách màu vàng sáng: Hướng dẫn tìm hiểu vũ trụ.

"Rồi, chiếc máy tính bé nhỏ," nó nói, co duỗi mấy ngón tay. "Đặc vụ Sự sống ngoài hành tinh đã bắt đầu. Đi đâu đây, thưa Chỉ huy George?"

"Xem cậu có thể bảo nó mở cánh cửa ra không," George nói. "Bọn tớ cần lên Sao Hỏa - vùng cực Bắc, đến chỗ Homer."

"Hoan hô!" Annie reo to. "Tớ tìm được bộ đồ vũ trụ rồi!" Con bé chui ra, hai tay ôm đầy mấy bộ đồ vũ trụ màu trắng bọc ni lông có đề chữ ĐỒ THỬ NGHIỆM - XIN ĐỪNG DÙNG! Con bé ném cho George một bộ. "Cởi khẩu trang ra rồi mặc ra ngoài các thứ khác." George và Annie xé toạc lớp bọc ngoài rồi trèo vào hai bộ đồ vũ trụ nặng trịch.

Trong lúc đó thì Emmett đã gọi ra mấy bức ảnh Sao Hỏa trên màn hình của Cosmos, mỗi lúc lại tiến tới gần hành tinh đỏ hơn. Nhưng chính Cosmos thì lại im lặng khác thường.

"Sao nó im lặng thế?" George hỏi.

"Tớ đã nảy ra một ý rất hay," Emmett thủng thẳng đáp. "Tớ đã vặn cho tiếng nhỏ xuống."

Nó cho tiếng to lên và chúng nghe thấy Cosmos đang làu bàu, "Chẳng ai để ý đến mình cả. Chẳng ai hiểu mình cả. Chẳng ai muốn biết xem mình cảm thấy thế nào."

Emmett lại vặn tiếng nhỏ xuống.

"Khi ra ngoài vũ trụ bọn tớ sẽ cần liên lạc với Cosmos đấy," Annie cảnh báo. "Bọn tớ đã bị kẹt trong vũ trụ một lần, và chỉ một lần thôi là đủ rồi. Cậu có điều khiển được nó không?"

Emmett lại vặn tiếng to lên.

"Làm cái này đi, làm cái kia đi, lúc nào mình cũng chỉ nghe thấy mấy câu ấy thôi," Cosmos than vãn. "Mình chỉ muốn bày tỏ tình cảm thôi mà."

"Cosmos này," Annie nói, "tớ có một cách để cậu bày tỏ tình cảm cho bọn tớ biết đấy."

"Cá là cậu muốn tớ mở ra một cánh cửa cho hai người bước qua chứ gì," Cosmos rầu rĩ trả lời.

"Đúng thế," George nói, "nhưng vấn đề là, bọn tớ không được phép làm chuyện này. Vì vậy nếu bị bắt quả tang thì bọn tớ sẽ gặp rắc rối to."

"Ái chà!" Cosmos reo lên, vẻ hào hứng hơn chút ít. "Ý cậu đây là một việc cực khủng chứ gì?"

"Ờ, ừ," George đáp, "nhưng chúng tớ cần cậu giúp. Bọn tớ cần cậu trông chừng cho bọn tớ trong lúc bọn tớ ở trên Sao Hỏa. Và cả cậu nữa, Emmett. Nếu bọn tớ cần rời khỏi đó thật nhanh thì cậu phải đưa bọn tớ về ngay lập tức."

"Nhưng nếu các cậu ra hiệu cho tớ từ Sao Hỏa thì sẽ bị chậm, phải không?" Emmett hỏi. "Ý tớ là, ánh sáng phải mất bốn phút hai mươi giây mới đi được từ Sao Hỏa đến Trái Đất. Hoặc nếu Sao Hỏa ở phía bên kia Mặt Trời thì phải mất hai mươi hai phút. Vì thế nếu các cậu nói gì với tớ và tớ đáp lại thì đã mất tám phút bốn mươi giây hoặc bốn mươi bốn phút rồi. Và như thế có thể sẽ là quá muộn."

"Không, Cosmos có Hệ thống Liên lạc trực tuyến," Annie nói. "Cậu sẽ nghe được bọn tớ và trả lời lại ngay."

"Trời! Đúng là một kỹ thuật vật lý đặc biệt!" Emmett kêu lên, vẻ rất ấn tượng.

"Nhưng chuyện đó còn phụ thuộc vào việc Cosmos có nhát đến mức không dám làm chuyện này hay không…"

"Không hề gì! Tớ làm ngay đây!" Cosmos nói. Một tia sáng trắng nhỏ phóng ra từ chiếc máy tính thông minh: bọn trẻ thấy hình một khung cửa dần hiện lên giữa Phòng Tẩy trùng.

Cánh cửa mở ra. Đằng sau cửa, chúng trông thấy một hành tinh đỏ ối đang hiện ra trong tầm mắt. Ở giữa phía bên trái của hành tinh ấy là một mảng rộng màu đen thẫm.

"Đang tiến đến Sao Hỏa," Emmett nói, trong lúc hành tinh đỏ tiến lại gần hơn, với những ngôi sao sáng lấp lánh trên nền trời đen phía sau nó. "Các cậu có thấy mảng tối kia không? Đó là Syrtis Major đấy, một khoảng đồng bằng núi lửa tối sẫm đầy gió, rộng đến nỗi khoa học đã biết đến nó ngay từ khi chiếc kính viễn vọng đầu tiên được quay về phía Sao Hỏa vào thế kỷ mười bảy. Vào thời gian này trong năm, chỏm băng ở cực Nam Sao Hỏa rất lớn và có thể nhìn thấy được. Điểm sáng ở khoảng giữa phía dưới là Lòng chảo Hellas, hố thiên thạch lớn nhất được thừa nhận trên hành tinh, tạo ra bởi một tiểu hành tinh hoặc sao chổi. Bề ngang của nó rộng 2.200 km. Bốn điểm các cậu nhìn thấy quanh xích đạo - đó là các đám mây tinh thể băng nằm trên bốn núi lửa lớn nhất ở vùng Tharsis."

"Làm sao mà cậu biết được tất cả những điều đó?" George hỏi, giọng hơi nghèn nghẹt khi phát ra qua bộ điện đài trong chiếc mũ bảo hiểm mà nó vừa đội lên.

"Thật ra tớ chỉ đọc từ màn hình của Cosmos thôi," Emmett nói vẻ gần như xin lỗi. "Nó đang cho tớ các số liệu về điều kiện trên Sao Hỏa để xem có an toàn cho các cậu hạ cánh không. Ngoài ra nó còn cho thêm một số lời khuyên dành cho khách du lịch nữa. Nó nói là các du khách trên Sao Hỏa nên nhớ trọng lực ở đây sẽ rất khác so với điều kiện mà các cậu đã quen. Các cậu sẽ chỉ còn nặng bằng chưa đầy một nửa trọng lượng trên Trái Đất của mình, vì vậy hãy chuẩn bị để nhảy nhót."

"Nó có nói thời tiết thế nào không?" Annie hỏi qua bộ điện đài. Giọng con bé hơi lo lắng.

"Để xem nào..." Emmett đáp. "Đây là dự báo thời tiết của ngày hôm nay trên vùng cực Bắc của Sao Hỏa: Ngày hôm nay trời khá trong, nhiệt độ trung bình âm sáu mươi độ C. Khả năng sẽ có bão băng là rất thấp. Nhưng bão bụi có thể bắt đầu từ vùng trung tâm và nhấn chìm cả hành tinh. Tốt hơn là tớ nên để ý đến cái đó. Nó còn nói là thời gian này trong năm rất hay có bão bụi, và bão lan rất nhanh."

Ô cửa đang tiến đến gần Sao Hỏa hơn, xuyên qua bầu khí quyển loãng và tiến về phía bề mặt đầy đá của hành tinh đỏ.

George cùng Annie đứng ở ngưỡng cửa, hai bàn tay đeo găng vũ trụ nắm chặt lấy nhau, bình ôxy đã cắm và thiết bị liên lạc đã bật. Trong khi chúng lơ lửng cách mặt đất mấy mét, Annie hỏi, "Cậu sẵn sàng rồi chứ? Năm, bốn, ba, hai, một... nhảy!"

Chúng biến mất qua ngưỡng cửa và hạ cánh xuống Sao Hỏa - một hành tinh chưa từng có con người nào đặt chân đến.

Emmett thấy hai đứa biến đi; rồi một tia bụi Sao Hỏa đỏ rực bay qua ô cửa trước khi cánh cửa đóng sập lại.

Nó cố chộp lấy một ít khi lớp bụi bay trong bầu không khí siêu sạch, nhưng lớp bụi đã nhanh chóng bị hút sạch bởi vô số máy lọc trong Phòng Tẩy trùng, được thiết kế để lập tức loại trừ bất kỳ chất ô nhiễm nào. Cũng giống như Annie và George, lớp bụi Sao Hỏa biến đi ngay lập tức, để lại Emmett một mình với Cosmos trong căn phòng rộng thênh thang. Nó nhìn quanh vài phút, rồi cầm cuốn  Hướng dẫn tìm hiểu vũ trụ lên.

Nó tra Sao Hỏa trong mục lục và giở đúng trang đó.

"Có phải sự sống đã đến từ Sao Hỏa không?" nó đọc.

 

Viết nhận xét

Họ và tên (*)
Email
Đánh giá (*)
KẺ GIẤU MẶT NGOÀI HÀNH TINH Đánh giá bởi hơn 5600 khách hàng. Kết quả bình chọn: 0 10
Tiêu đề (*)
Nội dung (*)
Nhập mã bảo mật (*)

Sách cùng loại

Sản phẩm liên quan

thanh toan

Designed by Thiết kế web công ty .Vn