Gigabook

-Sách mới về: Thiên kim đại chiến,Như hoa như sương lại như gió combo 2 cuốn tập 1,2,Quế CungXin em đứng đắn chút combo 2 cuốn tập 1, 2...

Trang chủ » Thiếu nhi » Truyện » Chi tiết sản phẩm

Bộ năm chạy trốn

Tác giả: Enid Blyton - Nhà xuất bản:

Tình trạng:
 Hết hàng
300 g
Trọng lượng:
289
Số trang:
Giá bìa:
54.000 ₫
06-2011
Ngày xuất bản:

Số lượng:

 Gigabook nhận giao hàng và thu tiền tại nhà trên toàn quốc

Nếu bạn thích cuốn sách này, hãy nhấn "like" và cho điểm 1+ cho cuốn sách

Giới thiệu

 George và chó Timmy đã vô cùng háo hức mong chờ Julian, Dick và Anne đến thăm để cùng chúng chia sẻ hòn đảo Kirrin trong suốt cả tuần.

Thế nhưng, nhà Stick xuất hiện cùng con chó khó chịu của họ - những ngày cuối hè của đám trẻ trở nên u ám. Bố mẹ thì đi xa, ở nhà lại bị nhà Stick quản thúc khắc nghiệt, George quyết định dẫn đầu bộ năm bỏ trốn lên đảo Kirrin.

Và rồi, các sự kiện lạ lùng liên tiếp xảy đến: làn khói chập chờn, chiếc rương lạ trên xác con tàu cổ, ánh đèn mờ ảo, cả tiếng thét lạ lùng trong đêm…

Kẻ nào đó dám xâm nhập hòn đảo riêng của “cậu chủ” George, và bọn chúng đang âm mưu điều gì?

 

Ai đang ở trên đảo?

“Suỵt, im nào!” Julian lập tức ra lệnh. “Mọi người núp hết xuống đằng sau bụi cây này đi, nhanh lên!”

Chúng vừa rời khỏi vịnh và đang tiến về phía tòa lâu đài thì Timmy gầm gừ. Giờ cả bọn đang núp sau một bụi cây mâm xôi, tim đập thình thịch.

“Đừng gầm gừ nữa, Timmy,” George nói vào sát lỗ tai của Timothy. Nó liền ngừng kêu, nhưng lại đứng đờ ra và run rẩy, trong khi vẫn quan sát.

Julian nhòm qua bụi cây, nó lấy tay vén đám mâm xôi đến xước cả tay. Cậu vừa thoáng thấy có bóng người ở sân trong - một người - hai người - hoặc có khi là ba. Cậu cố căng mắt ra để nhìn, nhưng ngay khi đó mấy cái bóng kia lại biến mất.

“Anh tin rằng chúng đã dời những hòn đá lớn kia lên để lấy lối vào khu hầm ngục, và giờ chúng đã xuống dưới đó,” cậu thì thầm. “Ở yên đây nhé, còn anh sẽ tuồn ra ngoài một chút để xem. Anh sẽ không để ai phát hiện đâu.”

Sau đó cậu trở lại và gật đầu chắc nịch. “Đúng vậy, chúng đã xuống dưới hầm ngục. Các em có nghĩ chúng có thể là bọn buôn lậu không? Các em có cho rằng chúng đang tích trữ hàng hóa buôn lậu dưới đó không? Đó sẽ là một nơi tuyệt vời, hẳn rồi.”

“Bây giờ mình trở lại động trong khi chúng vẫn còn ở dưới đó đi,” George nói. “Tớ rất lo Timmy sẽ phá hỏng cuộc chơi chỉ vì nó sủa lên thôi. Nó đang cực kỳ cố gắng để không gây ra tiếng ồn đó.”

“Vậy thì đi thôi nào!” Julian nói. “Đừng băng qua sân trong - hãy đi vòng men theo bờ biển để về động đi. Rồi một đứa sẽ chui qua lỗ thông và núp sau bụi kim tước lớn ở đó để xem bọn buôn lậu là ai. Chắc chắn chúng phải vào bằng thuyền, hoặc là từ chỗ cái xác tàu, hoặc là khôn khéo chèo thuyền qua bờ biển lởm chởm đá.”

Cuối cùng chúng cũng về tới động và bước vào. Nhưng ngay khi Julian vừa mới được những đứa kia đỡ một tay để cậu trèo lên thì Timothy lại biến mất! Nó đã chạy ra khỏi động khi cả đám đang đứng quay lưng lại, và đến khi George quay lại thì đã chẳng thấy Timmy đâu nữa rồi!

“Timmy!” nó gọi khẽ. “ Timmy! Cậu ở đâu?”

Nhưng không có tiếng đáp lại! Timmy đã bỏ đi một mình. Cầu trời cho lũ buôn lậu đừng nhìn thấy nó! Nó thật hư vì đã làm thế!

Nhưng Timmy đã ngửi thấy thứ gì đó rất thú vị. Nó ngửi thấy một mùi quen thuộc - mùi chó - và nó quyết tâm phải tìm ra con chó đó rồi cắn đứt tai đứt đuôi con kia ra! “Grừ-ừ-ừ-ừ!” Timmy sẽ không cho phép con chó nào bén mảng trên đảo của nó!

Julian ngồi sát bên bụi kim tước, nhìn ngó khắp xung quanh. Trên xác tàu chẳng có gì để nhìn cả, còn ngoài biển thì không có con tàu nào hết. Có lẽ con thuyền đưa lũ người lạ lên đảo đã được giấu bên dưới kia giữa những tảng đá. Julian nhìn ra sau, về phía tòa lâu đài - và ngay lập tức, cậu thấy một cảnh tượng đáng kinh ngạc!

Một con chó đang đánh hơi quanh những bụi cây cách đó không xa - và một con chó khác đang trườn lên phía sau nó, lông cổ con chó dựng đứng, là Timothy! Timothy rình con chó kia như thể nó là một con mèo đang rình thỏ! Con chó kia đột nhiên nghe thấy tiếng Timothy và nhảy bật lại, đối mặt với nó. Timmy lao vào con chó kia với một tiếng tru rợn tóc gáy, còn con chó kia thì rít lên kinh hoàng.

Julian trông thấy cảnh đó sợ hãi, không biết phải làm gì. Hai con chó  đang tạo ra một thứ âm thanh khủng khiếp, đặc biệt là con chó kia lại đang tru lên khiếp sợ, những tiếng sủa giận dữ vang vọng khắp nơi.

“Việc này sẽ khiến bọn buôn lậu chú ý mất, rồi chúng sẽ thấy Timmy và biết rằng có người đang ở trên đảo,” Julian nghĩ. “Ôi, quỷ tha ma bắt mày đi, Timmy ạ! Sao mày không ở bên George mà giữ yên lặng đi chứ?”

Từ những bức tường của tòa lâu đài đổ nát xuất hiện ba bóng người, bọn chúng chạy tán loạn lên để xem chuyện gì đang xảy ra với con chó của mình - còn Julian nhìn họ chằm chằm trong sự kinh ngạc khủng khiếp nhất - vì ba người đó không ai khác chính là ông Stick, bà Stick và Edgar!

“Trời ơi!” Julian thốt lên, trườn nhanh người quanh bụi cây để nhào xuống tới cái hố. “Họ đuổi theo chúng ta rồi! Họ đoán ra chúng ta đã tới đây và đến để tìm chúng ta và bắt ta trở về, lũ quái vật,! Chậc, họ sẽ không tìm thấy chúng ta đâu! Nhưng chết tiệt thật, Timmy đã bị phát hiện rồi!”

Một tiếng huýt sáo chói tai vọng lên từ phía dưới cậu. Đó là George, nó đã nghe thấy tiếng om sòm từ những con chó, cảm thấy lo lắng, và nó huýt sáo lanh lảnh lên để gọi Timmy. Đó là tiếng huýt sáo mà Timmy luôn vâng lời, nó thả con chó kia ra và lập tức lao như tên bắn về đỉnh vách đá, trước khi ba kẻ nhà Stick kịp tới hiện trường, và bế con chó lai đang rên rỉ, máu me đầy mình của chúng lên.

Edgar lao theo Timmy, lên đỉnh vách đá. Julian tuột vội xuống động khi thấy sự xuất hiện của Edgar. Timmy chạy đến chỗ cái lỗ và thả cả người xuống, suýt thì đè cả lên Julian. Nó lao lên người George.

“Yên nào, yên nào!” George thì thầm vẻ khẩn khoản với chú chó đang bị kích động. “Cậu có muốn để lộ nơi trú ẩn của chúng ta không hả, đồ ngốc?”

Edgar, thở hồng hộc như kéo bễ, chạy lên tới đỉnh vách đá, và ngạc nhiên hết sức khi thấy Timothy dường như đã biến mất vào trong mặt đất. Nó lùng sục khắp nơi một hồi, nhưng rõ ràng là con chó không còn ở trên vách núi nữa.

Theo đó là vợ chồng nhà Stick cũng lên tới nơi. “Con chó đó đi đâu rồi?” bà Stick gào ầm lên. “Trông nó thế nào hử?”

“Trông nó giống cái con chó kinh tởm của bọn nhóc kia đến khiếp,” Edgar đáp. Cá đám trốn dưới động có thể nghe rõ mồn một giọng của nó. Bọn trẻ im lặng như tờ.

“Nhưng không thể như vậy được!” giọng bà Stick vang lên. “Lũ nhóc đã về nhà, chúng ta đã thấy chúng, cả con chó nữa, bỏ chạy về phía đường ray. Chắc chắn đó là một con chó hoang bị dân du lịch bỏ lại thôi.”

“Chẹp, vậy nó đâu rồi?” cái giọng khàn khàn của ông Stick vang lên. “Giờ thì chả thấy con chó nào quanh đây cả.”

“Nó đã chui xuống đất rồi,” Edgar nói bằng một giọng đầy kinh ngạc.

Ông Stick kêu lên một tiếng đầy thô lỗ và khinh bỉ. “Mày đang kể một câu chuyện hấp dẫn đấy,” ông ta nói. “Chui xuống đất cơ à! Rồi sao nữa? Có mà rơi xuống vực thì có, tao nghĩ thế. Chẹp, nó đã cắn Tinker ngoan ngoãn tội nghiệp. Trời ạ, tao mà thấy con chó đó, tao sẽ bắn nát nó!”

“Có lẽ nó có một chỗ trốn nào đó quanh cái vách núi này,” bà Stick nói. “Đi tìm đi!”

Bọn trẻ ngồi im như tượng, George đặt một tay cảnh báo lên vòng cổ của Timmy. Chúng có thể nghe thấy nhà Stick đang ở rất gần. Đến nỗi Julian nghĩ một trong bọn họ có thể sẽ rơi xuống hố bất cứ lúc nào!

Nhưng rất may là nhà đó đã không phát hiện ra cái lỗ dẫn xuống động. Mặc dù họ đứng khá gần đó khi đang cãi nhau về này.

“Nếu đó là con chó của lũ nhóc, thì những tên oắt phiền phức đó ắt phải tới đảo này rồi, thay vì về nhà,” bà Stick nói. “Việc đó sẽ phá vỡ kế hoạch của chúng ta! Chúng ta phải tìm cho ra chúng. Tôi không thể nào yên tâm được khi chưa tìm ra nhẽ.”

“Chúng ta sẽ sớm tìm ra chúng thôi,” ông Stick nói. “Không cần phải lo về việc đó. Thuyền của chúng sẽ ở đâu đó quanh đây thôi, và tất cả bọn chúng cũng sẽ quanh quẩn đâu đó! Không thể có chuyện bốn đứa nhỏ, một con chó và một cái thuyền lại có thể ẩn náu trên cái đảo nhỏ này một khi người ta bắt đầu lùng sục chúng được! Edgar, mày đi vòng đường đó. Clara, bà đi men quanh lâu đài. Có lẽ chúng đang trốn đâu đó trong đống đổ nát. Tôi sẽ xem xét quanh đây.”

Bọn trẻ ngồi nép vào nhau trong động. Chúng luôn cầu trời cho chiếc thuyền của mình không bị nhà kia phát hiện ra! Chúng hy vọng sẽ không ai tìm thấy bất cứ dấu vết nào của chúng! Timmy khẽ gầm gừ trong họng, ước gì nó có thể được đi kiếm con Stinker kia một lần nữa! Thật khoái khi được táp phựt vào đôi tai của nó.

Edgar hơi sợ khi phải đi tìm bọn trẻ, và còn sợ hơn nhiều nếu lỡ gặp phải Timmy ở đâu đó. Vì vậy nó không chúi mũi vào việc tìm kiếm bọn trẻ hay chiếc thuyền làm gì mấy. Nó cũng tiến vào cái vịnh nhỏ nơi con thuyền đã được kéo lên, và mặc dù thấy vết thuyền bị kéo ngược lên phía trên vẫn còn lờ mờ do chưa được nước triều lên cuốn sạch, nhưng nó vẫn không phát hiện ra mũi thuyền phủ đầy rong biển ló ra sau tảng đá.

“Chẳng có gì ở đây cả!” nó gọi bà mẹ, lúc này bà ta đang đi quanh những đống đổ nát, nhòm ngó vào mọi ngóc ngách mà bà ta cho là nơi có thể ẩn nấp. Nhưng bà ta cũng chẳng tìm thấy gì, và cả ông Stick cũng vậy.

“Không thể là chó của lũ nhóc đó được,” cuối cùng ông Stick nói. “Nếu là nó thì lũ nhóc kia sẽ phải ở đây, và thuyền của chúng cũng phải ở đây chứ, nhưng chẳng có chút dấu vết nào của chúng cả. Con chó đó hẳn là một con thú hoang nào đó. Chắc chắn là phải coi chừng nó đấy. Tôi cho rằng nó bị điên.”

Gần cả tiếng đồng hồ sau bọn trẻ mới thấy nhẹ nhõm được và nghĩ rằng nhà Stick hẳn đã thôi không còn tìm kiếm chúng nữa. Chúng lấy ấm đun nước để pha chút trà, và Anne bắt đầu cắt vài lát sandwich. Timmy bị cột ra một góc để tránh trường hợp nó lại lang thang ra ngoài để tìm Stinker.

Chúng dùng bữa trà trong lặng lẽ, không đứa nào dám nói lớn tiếng. “Rốt cuộc thì nhà Stick vẫn chưa mò tới chỗ này để tìm chúng ta,” Julian nói. “Theo như họ nói thì họ cứ nghĩ là chúng ta đã đón tàu về nhà, đưa theo cả George và Timmy.”

“Vậy thì họ đến đây làm gì?” George tức giận hỏi. “Đây là đảo của chúng ta! Họ không có quyền ở đây. Phải đuổi họ đi thôi! Họ rất sợ Timmy. Chúng ta sẽ đưa cậu ấy đi cùng và nói sẽ bảo cậu ấy tấn công họ nếu họ không cuốn gói khỏi đây.”

“Đừng, George,” Julian nói. “Khôn ngoan một chút đi. Chúng ta không muốn họ bỏ chạy và kể với bố em rằng chúng ta đang ở đây, nếu không dượng sẽ nổi xung lên và lao về nhà để yêu cầu chúng ta quay về ngay. Anh đã nghĩ đến một việc khác cơ.”

“Là gì vậy?” những đứa khác hỏi, thấy đôi mắt Julian lóe sáng lên như chúng vẫn thường thấy mỗi khi cậu có một ý tưởng.

“Ừm,” Julian nói, “các em không nghĩ rất có thể là nhà Stick có quan hệ gì đó với bọn buôn lậu sao? Các em không nghĩ họ có thể tới đây để lấy hàng hóa buôn lậu, hay giấu hàng cho tới khi an toàn để có thể mang hàng đi? Ông Stick là một thủy thủ đúng không? Ông ta sẽ biết mọi thứ về buôn lậu. Anh dám cá ông ta còn ăn tiền của bọn buôn lậu nữa kìa.”

“Em nghĩ anh nói đúng!” George nói đầy phấn khích. “Chà - chúng ta sẽ đợi tới khi nhà Stick bỏ đi, và rồi chúng ta sẽ xuống dưới hầm ngục để xem họ có giấu thứ gì dưới đó không! Chúng ta sẽ khám phá ra trò chơi nhỏ của họ và bắt họ phải chấm dứt! Sẽ ly kỳ khủng khiếp đấy nhỉ?”

(Trích Bộ năm chạy trốn)

 

 

Viết nhận xét

Họ và tên (*)
Email
Đánh giá (*)
Bộ năm chạy trốn Đánh giá bởi hơn 5600 khách hàng. Kết quả bình chọn: 0 10
Tiêu đề (*)
Nội dung (*)
Nhập mã bảo mật (*)

Cùng tác giả

Sách cùng loại

thanh toan

Designed by Thiết kế web công ty .Vn