Gigabook

-Sách mới về: Thiên kim đại chiến,Như hoa như sương lại như gió combo 2 cuốn tập 1,2,Quế CungXin em đứng đắn chút combo 2 cuốn tập 1, 2...

Trang chủ » Văn học » Teen » Chi tiết sản phẩm

Yêu đi để còn chia tay

Tác giả: Quái Vương - Nhà xuất bản: Người Trẻ Việt

Tình trạng:
 Hết hàng
300 g
Trọng lượng:
260
Số trang:
Giá bìa:
55.000 ₫
11-2012
Ngày xuất bản:

Số lượng:

 Gigabook nhận giao hàng và thu tiền tại nhà trên toàn quốc

Nếu bạn thích cuốn sách này, hãy nhấn "like" và cho điểm 1+ cho cuốn sách

Giới thiệu

Yêu nhau cũng giống như cùng nắm tay lội ngược dòng nước siết, rất vất vả, rất khó khăn, chỉ cần buông tay, dòng nước sẽ cuốn trôi, không cách nào nắm lấy tay nhau thêm một lần nữa.

 

    Tình yêu cũng giống như một bóng ma, đến lúc nào không biết, đi lúc nào không hay. Người ta nói về nó nhưng chẳng mấy ai thực sự nhìn thấy nó.

    Uyển Quân – Cô gái ngang tàng hơi có chút bất cần, lần đầu tiên biết yêu; cô ngỡ ngàng bước vô một thế giới hoàn toàn khác, không hiểu được tâm lí đối phương, càng không thể hiểu được diễn biễn tâm trạng của chính mình.

    Thiên – anh chàng mang gương mặt thanh tú, bước vào cuộc đời Quân như mở ra trước mắt cô một thế giới bí ẩn cần cô kiên nhẫn khám phá từng ngày. Đồng thời, với anh, chính cô cũng là một kho tàng bí mật để anh từng ngày đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

    Họ yêu nhau không hẹn ước, bắt đầu không bằng lời nói yêu. Họ có thể khám phá những góc khuất trong tâm hồn nhau để hiểu nhau hơn hay không? Liệu cả hai có thể cùng nắm tay nhau đi hết đoạn đường?

    Trải qua biết bao nhiêu khó khăn, biết bao nhiêu sóng gió liệu họ có cùng nhau bước trên con đường hạnh phúc dệt mộng yêu đương? Họ sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường hay phải tìm cho mình một lối rẽ khác ?

Trích:

[...]

 

...

Giữa quán bar người người điên cuồng lắc lư, Thiên ủ rũ ngồi trong một góc tối, tứ chi mềm nhũn với lượng rượu lớn chảy trong người.

Trên bàn, chai Martell đã xuống quá nửa.

Trong cơn say, mọi âm thanh đập vào tai đều hỗn độn ồn ào, Thiên không thể nghe rõ bất cứ tiếng nào, cũng không thể nhìn rõ những gì trước mắt. Mọi thứ đều đang chao đảo lắc lư như muốn sụp đổ.

“Thằng này! Mày điên à? Sao uống đến mức này?” Yến từ ngoài cửa vội vã đi vào, gào rát cổ trong nền nhạc ồn ào.

Thiên nheo mắt nhìn Yến, không nói gì mà chỉ kéo cô sát lại ôm ghì lấy.

Yên giật mình nhưng không đẩy Thiên ra.

Khẽ dựa sát cơ thể vào người Thiên, Yến từ từ vòng hai tay đáp lại cái ôm của anh.

Rất lâu sau, Thiên khàn giọng thì thào vào tai Yến: “Sao em lại làm như thế với anh hả Quân?”

Trong phút chốc, người Yến cứng đờ, môi khó khăn nở một nụ cười chua chát. Bao năm nay đi bên cạnh anh với danh nghĩa bạn thân, giống như hai đường thẳng song song chẳng thể gặp nhau một lần. Vừa rồi cứ nghĩ đến vô cùng hai đường thẳng sẽ gặp nhau, hóa ra là một sự nhầm lẫn do rượu. Yến quả thật không cam lòng. Suốt thời gian dài bị giày vò khi nhìn thấy Thiên và Hoài Quân ở bên nhau, có những lúc cô tưởng chừng như mình sẽ bật khóc trước mặt họ. Sau khi Hoài Quân ra đi, cứ nghĩ chỉ cần ở bên an ủi Thiên thì sẽ có cơ hội mở cửa trái tim anh, không ngờ trái tim đó lại đóng băng quá lạnh. Vậy mà đến cuối cùng lại tan chảy vì một đứa con gái mới gặp. Đứa con gái ấy có gì hơn cô chứ? Chỉ may mắn trùng tên với người Thiên yêu mà có thể đẩy cô ra như thế. Bao nhiêu cố gắng của cô, anh tàn nhẫn xem như con số không như thế sao? Cô không cam lòng!

Dụi đầu vào vai Thiên, Yến ghì chặt lấy anh, thì thào:

“Em xin lỗi! Em sai rồi. Em sẽ không như thế nữa.” Tiếng nhạc DJ giật lên một hồi trống ồn ào, tiết tấu trở nên nhanh hơn khiến tim bị kích động điên cuồng. Những kẻ đang vùi mình trong men say càng lúc càng trở nên cuồng loạn, theo nhịp trống dồn dập và lắc lư.

...

Cơn mưa ào ào trút xuống thành phố về đêm, dòng người bị làm cho bất ngờ vội vã lao vụt qua mong nhanh về đến nhà.

Chiếc taxi xanh lá từ từ tấp vào lề đường, xi nhan nhập nhòe trong mưa.

Từ bên trong quán bar, một cô gái dong dỏng cao, liêu xiêu dìu chàng trai đã say mềm vội vã len vào màn mưa rồi leo vô chiếc taxi.

Cánh cửa đóng lại, đèn pha quét mưa cùng xe rẽ nước lao đi.

Bên trong taxi, đầu óc Thiên quay cuồng nặng trịch, mọi thứ đều nửa thật nửa mơ, anh muốn bật dậy để xác định nhưng thấy mình không chút sức lực.

Bên vai anh, một mái đầu đen đang mãn nguyện gục vào, bàn tay người đó nắm bàn tay anh siết chặt.

Thiên mơ màng nâng cánh tay nặng nề lên xoa nhẹ gò má mịn màng, mọi hoang mang trong lòng đều đã lắng xuống. Hóa ra cô vẫn ở đây, vẫn quay về gặp anh.

Sáng nay là anh sai, là anh không kiềm chế  được cơn giận của bản thân. Khi cô bỏ chạy, anh đã sợ hãi đến mức quên luôn cách làm thế nào để chạy theo cô. Anh sợ cô sẽ bỏ đi mãi mãi, anh sẽ không còn được thấy cô thêm một lần nào nữa. Thật may mắn vì cô đã trở về.

Chiếc taxi tách màn mưa chạy vào sân khách sạn Hoàng Chi, anh chàng lễ tân đứng ngay cửa hối hả chạy ra bật dù che cho khách.

Thiên thấy mình được ai đó cùng với Quân dìu vô thang máy, rồi lại được đưa đến một căn phòng xa lạ.

Ở đó, Quân nhìn anh mỉm cười âu yếm, cô hôn anh thật nồng nàn, áp sát cơ thể nóng rực vào anh. Đêm đó, anh và cô là một.

...

Thiên giật mình thức dậy, ánh sáng bên kia bức rèm đã rực rỡ, có lẽ trời cũng đã trưa. Cơ thể anh mệt rã rời, tay chân đều như không phải của mình, đầu ong ong như có máy khoan bên trong.

Trong vòng tay anh, người con gái đang nằm quay lưng lại để lộ một bờ vai trắng ngần gợi cảm. Đêm qua anh còn tưởng là mơ, hóa ra anh và Quân thật sự đã mặn nồng. Khi ở trong cô, anh đã thấy mình vỡ òa trong hạnh phúc. Nếu cô bỏ người con trai đó mà quay về, anh vẫn sẽ chấp nhận cô, sẽ tha thứ tất cả.

Dịu dàng hôn gáy cô, môi Thiên lưu luyến trên làn da trắng thơm mùi phụ nữ.

Bị làm cho thức giấc, cô gái từ từ quay người lại nhìn Thiên mỉm cười. Trong khi đó anh lại chẳng thể cười nổi, hai mắt trợn lớn như nhìn thấy ma, trong lòng có bao nhiêu bàng hoàng đều lộ hệt ra mặt.

“Yến? Sao… sao mày… lại ở đây?” Thiên ngồi bật dậy, cuống cuồng đến mức ngã xuống giường. “Chứ Thiên nghĩ đêm qua là ai ở cạnh Thiên?” Yến bình thản nhướn mày nhìn Thiên mặt đang trắng bệch.

“Đêm qua… là Yến sao?” Thiên lắp bắp, trong lòng thầm ước đây là một cơn ác mộng.

Yến mím môi, không nói thêm lời nào, ôm chăn đứng lên đi vào trong phòng tắm. Phần nào trong cô bắt đầu thấy hối hận. Có phải cô đã đánh đổi quá nhiều để nhận lại chẳng bao nhiêu? Biểu hiện của Thiên khi nhìn thấy cô nằm cạnh mình chẳng khác nào nhìn thấy một con quái vật.

Lòng Yến tê buốt, dòng nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Thiên lúc này đã chẳng còn đủ tinh ý để nhận ra mình làm Yến tổn thương. Nhìn vệt máu đỏ dính trên ga giường trắng muốt, anh vò đầu bứt tóc, quả thật muốn nện cho mình một trận. Rốt cuộc anh đã làm gì thế này?

Từ trong phòng tắm đi ra, mắt Yến đỏ hoe. Thiên lúc này đã quần áo chỉnh tề ngồi trên mép giường. Anh nhìn cô, và nhận ra mình đã gây ra một lỗi lầm.

“Thiên… xin lỗi…”

“Không cần xin lỗi, là Yến tự nguyện.”

Bỏ tấm chăn ra khỏi người mình, Yến chậm rãi mặc lại quần áo ngay trước mặt Thiên.

Thấy anh bối rối quay mặt đi, cô cười chua chát, nước mắt lại chực chờ tuôn rơi. Ngay cả nhìn cô anh còn không muốn nhìn. Đêm qua khi đi vào trong cô, môi miệng anh cũng không phải đang gọi tên cô. Sao cô không tỉnh ngộ sớm, để bây giờ khi đã đánh đổi tất cả rồi mới cay đắng chấp nhận.

Không gian dần dần bị sự im lặng chết chóc nhấn chìm.

Thiên hoang mang nghĩ cách giải quyết.

Yến lặng lẽ mặc lại quần áo.

“Thiên sẽ chịu trách nhiệm.”

Mất một lúc khá lâu, Thiên phá tan sự im lặng, nói như không còn hơi sức. Dường như anh đang đưa ra cái quyết định khó khăn nhất từ trước đến giờ. Yến nhìn thẳng Thiên, không khó khăn nhận ra anh đang đấu tranh khổ sở thế nào. Cô rất muốn nói với anh đây chỉ là sự cố, không ai phải chịu trách nhiệm với ai cả. Nhưng nếu như vậy tất cả những cố gắng của cô sẽ trở thành vô nghĩa. Lòng ích kỉ của cô quá lớn để cô có thể cao thượng như thế.

Cô biết anh đau khổ, còn gì buồn hơn ở cạnh người mình không yêu. Nhưng cô cũng đâu có sung sướng hơn anh, cô cũng đang bất chấp tất cả để ở cạnh người không yêu mình. Sao cũng được! Là hạnh phúc bên nhau hay giày vò nhau cô cũng muốn trói anh bên mình cả đời.

Từ từ tiến lại gần Thiên, Yến vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt âu yếm nhìn anh, môi mấp máy thì thào:

“Yến yêu Thiên nhiều lắm!”

Thiên hơi bất ngờ vì lời Yến nói, còn chưa định thần đã thấy môi mình bị môi cô khóa chặt.

 

 

Anh không tránh, ban đầu trơ ra không phản ứng nhưng rồi từ từ cũng đáp lại dù hời hợt. Anh đã lấy đi của cô thứ quý giá nhất, anh không thể  bỏ mặc cô.

 

 

12.

Bên trong căn phòng 203 khách sạn Huỳnh Gia Bảo, tiếng ho phát ra nhè nhẹ.

Quân nằm trên giường người mệt nhoài không chút sức lực. Cô không muốn mở mắt ra, cũng không muốn lên tiếng nói, chỉ muốn nằm mãi, nằm mãi thế này. Nhưng cổ họng cô đang bỏng rát khát cháy.

“Nước…” Giọng Quân thều thào trong cơn mê sảng.

Đăng ngồi sát bên vội vã với lấy ly nước trên bàn, đỡ Quân dậy cho cô uống.

Người cô vẫn còn rất nóng dù đã dán miếng dán hạ sốt. Có lẽ anh phải đưa cô đến bệnh viện. Nhưng anh không biết bệnh viện nằm ở đâu.

Đăng không phải người Bảo Lộc, được tập đoàn No.1 chuyển lên đây làm việc, thuê cho một phòng trong khách sạn trả theo tháng. Anh chỉ biết đường từ khách sạn đến bar, từ khách sạn đến quán ăn đầu chợ Bảo Lộc. Một lần đi picnic cùng nhân viên trong quán thì biết thêm được đường vô Đambri.

Quân đang dựa trong lòng Đăng chợt ho dữ dội. Lòng Đăng thắt lại vì lo lắng.

Có lẽ vì mất bình tĩnh mà mất một lúc sau anh mới nghĩ ra mình hoàn toàn có thể gọi taxi và nói tài xế đưa đến bệnh viện.

 

“Quân! Tỉnh đi em! Mình đi bệnh viện.” Vỗ nhè nhẹ vào má Quân, Đăng khẩn khoản.

“Em… mệt lắm… Em không đi… đâu… Em muốn… nằm.”

“Nghe anh! Không đi bệnh viện thì em chết mất.” Đăng lo lắng đến mức giọng nói nghẹn lại. Mặc kệ cô có đồng ý hay không, anh lấy áo khoác của mình mặc vào cho cô rồi vội vã bấm số taxi.

Quân nằm gọn trong vòng tay Đăng và được đưa đến bệnh viện.

...

Từng giọt nước biển chậm rãi nhỏ xuống, qua ống dẫn đi vào người Quân. Nằm trên chiếc giường trải ga trắng muốt, cơ thể cô gần như trở nên đồng màu, nhợt nhạt đến mức có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Đăng cả đêm qua đi làm về lại thức chăm Quân quá mệt mỏi đã sớm ngủ quên bên giường cô. Cũng may bác sĩ nói cô bị sốt cao, chỉ cần truyền nước và uống thuốc hạ sốt là được nên anh mới yên tâm thiếp đi thế này.

Đêm qua cô làm anh phát hoảng khi đột nhiên sốt cao rồi mê sảng, miệng liên tục gọi ai đó tên Thiên. Anh ghét điều đó! Nó làm anh muốn nổi điên. Nhưng nhìn cô nằm yếu ớt trên giường, anh lại chẳng nỡ nổi giận. Anh không cần biết cô yêu người con trai đó đến mức nào, nhưng anh nhất định sẽ yêu cô hơn anh ta.

...

Khi đau ốm, con người ta thường trở nên yếu đuối. Chỉ mới qua một ngày mà Quân đã bắt đầu cảm thấy hối hận khi không chịu giải thích rõ với Thiên. Sao cô lại ngốc nghếch đi ghen tuông với chị họ của anh chứ? Sao lại vì tự ái mà nhận mình lừa dối anh? Cô và Đăng đâu có gì, hôm đó cô vì giận Thiên nên không muốn về nhà, trước khi lên bar đã tùy tiện mua một bộ đồ rồi về phòng Đăng tắm rửa thay đồ. Thực chất đâu có chuyện gì xảy ra. Cảm giác hối hận cứ như một cơn mưa, từng tầng nước ngấm vào tim cô khiến cô nôn nao phát điên. Cô muốn được gặp Thiên và giải thích ngay bây giờ.

Tỉ lệ nghịch với độ nôn nóng của Quân là sự nhàn nhã của những giọt nước biển kia. Nó cứ thế nhỏ từng giọt thong thả như đang chọc tức cô.

Nhìn Đăng đang mệt mỏi ngủ gục bên giường, Quân cố dằn lại cái ý định giật phăng truyền dịch ra và chạy thẳng về nhà. Anh và cô quen biết đã lâu nhưng không thân, anh đối xử với cô thế này đã là quá tốt. Dù sao cô cũng nên tỏ ra biết điều một chút.

Kim đồng hồ giật cùng nhịp với từng giọt nước rơi, Quân thở dài lần thứ n chờ đợi để được về nhà. Cô sẽ giải thích với Thiên, sẽ nói rõ tất cả. Cô muốn cứu vãn mọi thứ.

Điều gì rồi cũng đến hồi kết thúc, những giọt nước biển như đang thách thức sự kiên nhẫn của Quân cuối cùng cũng đã đến giọt cuối cùng.

Lòng Quân trở nên nhẹ nhõm hẳn, đôi vai nãy giờ nặng như đeo đá cũng trở nên thoải mái. Có điều Đăng vẫn còn đang ngủ, cô không nỡ đánh thức anh dậy, cũng không thể lẳng lặng bỏ đi.

Bằng cách nào đó, dường như nghe thấy lòng Quân đang rầu rĩ, Đăng từ từ mở mắt, vươn vai rũ mệt mỏi.

“Em thấy trong người thế nào rồi?” Thấy Quân đang nửa dựa vào tường, nửa nằm trên giường, mắt sáng rực nhìn mình, Đăng lo lắng hỏi. “Em khỏe rồi, giờ mình về nhé!” Giọng Quân sôi nổi hẳn.

Đăng nghi hoặc nhìn Quân dò xét, sau một cơn sốt đã quên sạch chuyện không vui rồi sao? Sao mặt cô lại tươi tỉnh thế này?

“Nhìn gì đấy? Đi về nhanh còn kịp.” Quân hào hứng.

Không biết điều gì khiến Quân vội vã như thế nhưng Đăng vẫn làm theo ý cô, đưa cô về chính nơi sáng hôm qua anh đưa cô đi.

...

Quân cảm ơn Đăng rồi chạy một mạch vô trong, cơn chóng mặt còn lẩn quất cũng không thể ngăn cản bước chân cô.

Giữa cái nắng trời chiều, bóng cô gái mặc chiếc áo khoác nam màu trắng chuyển động liên tục, ánh sáng chiếu vô làm chiếc áo trắng toát mờ ảo không thật.

Bên trong nhà hoàn toàn yên ắng, xe Thiên đang nằm trong gara.

Quân mừng thầm khi biết anh đang ở nhà. Không suy nghĩ nhiều, cô ùa lên lầu, chạy thẳng vào phòng anh.

Thiên đang đứng cạnh cửa sổ bị làm cho giật mình khi thấy cửa phòng mình mở bất ngờ, còn chưa kịp xác định là chuyện gì đã thấy vòng tay Quân ôm chặt lấy mình.

“Mình hòa nhé! Em với Đăng không có chuyện gì hết. Hôm kia vì giận anh, không muốn về nên em mua đồ rồi dùng nhờ phòng tắm.”

Vùi đầu vào lồng ngực Thiên, Quân vội vã giải thích. Tình yêu đã thay đổi cô thật rồi, một Uyển Quân ghét chủ nghĩa giải thích nay lại chăm chỉ thanh minh với một người.

“Anh…”

Thiên ngập ngừng, bàn tay muốn vòng lên ôm cô nhưng lại cố dằn lòng.

[...]

Mời các bạn đón đọc!

Nhận xét bạn đọc

ĐỖ NHƯ QUỲNH 
(22/11/12)

yêu đi để còn chia tay

chỉ mới đọc vài dong của câu truyện mà mình đã cảm thấy thú vị lắm rồi. phần đầu cốt truyện khá binh thường, như những câu chuyện tình yêu khác, nhưng phần sau hấp dẫn hơn với nhiều tình tiết bất ngờ, những cản trở ko ai ngờ tới. q nghĩ cuốn sách sẽ nhanh chóng thành hit.

Viết nhận xét

Họ và tên (*)
Email
Đánh giá (*)
Yêu đi để còn chia tay Đánh giá bởi hơn 5600 khách hàng. Kết quả bình chọn: 0 10
Tiêu đề (*)
Nội dung (*)
Nhập mã bảo mật (*)

Cùng tác giả

Sách cùng loại

thanh toan

Designed by Thiết kế web công ty .Vn